“Tô Hồi Ý.” Tô Trì hít sâu một hơi, “Là cậu nói muốn đi đường này.”
Logic của Tô Hồi Ý rất chặt chẽ, “Gây án ngẫu hứng.”
“…”
Tô Hồi Ý bị ánh mắt của Tô Trì nhìn mà trong lòng căng thẳng, tay hắn động đậy, cậu lập tức phản xạ có điều kiện né sang bên cạnh ——
Ngay lúc rơi xuống đất, Tô Hồi Ý biết là mình lại sắp xong nữa rồi.
Phù phù! Đầu gối đập lên mặt đường, một cánh tay vòng ngang trước ngực, đỡ đi hơn phân nửa sức lực.
Tô Hồi Ý thử một chút, “Có thể nhảy.”
Tô Trì, “…”
Vóc người cao lớn trùng xuống trước mặt, Tô Trì nửa ngồi nửa quỳ quay lưng về phía cậu, “Lên.”
Tô Hồi Ý được thương mà lo, “Anh hai, cái này không được đâu!” Cậu nói rồi dùng cả tay cả chân bò lên.
Trọng lượng trên lưng dằn xuống. Tô Trì đứng dậy, nâng người xốc xốc lên, không nói một lời đi về phía trước.
“Anh hai, tối hôm nay anh tốt thật đấy.”
Vợ chồng Tô Kỷ Đông, “…”
Tô Giản Thần giơ cơm nắm vừa gặm một nửa, không hiểu ra làm sao.
Pháo hoa ngừng, bầu trời đêm lại về với yên tĩnh.
Các du khách xung quanh túm năm tụm ba tản đi, bên ngoài đài ngắm cảnh gió lớn, Tô Hồi Ý nhích lại gần Tô Trì, “Anh hai, chổ này gió lớn quá, em sợ.”
Tô Trì buông cánh tay hơi cong lên bên người, hắn im im hai giây, “Về thôi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


