Tiêu Dư An hiểu ra, đem ánh mắt rời lên người Tạ Thuần Quy đang chơi đùa bên cạnh, lại hướng Dương Liễu An cùng Hiểu Phong Nguyệt a a vài tiếng.
Dương Liễu An sờ sờ gáy, còn muốn suy nghĩ một lúc, Hiểu Phong Nguyệt đã nhanh chóng hiểu ý, lập tức hiểu suy nghĩ của Tiêu Dư An: “Tiểu chủ, ý ngươi là muốn hỏi về chuyện của Thuần Quy à? Chẳng phải tinh thần của Thuần Quy lúc thì không đáng lo lúc thì lại giống như đứa trẻ đó sao? Trước đó ta cùng với Liễu An đưa Thuần Quy đi Nam Yến quốc tìm thần y, vị thần y kia nói chấp niệm và oán hận của Thuần Quy quá sâu, nếu như khôi phục thần trí sợ sẽ sụp đổ mất, cho nên dứt khoát để nửa đời sau của Thuần Quy trôi qua giống như một hài đồng vô ưu.”
Hiểu Phong Nguyệt thở dài một hơi khe khẽ không dễ nghe thấy.
Tiêu Dư An gật gật đầu, lại nhìn về phía Tạ Thuần Quy.
Chàng thiếu niên hai mươi tuổi đang đứng trước cửa sổ suy nghĩ, muốn hứng lấy ánh tà dương từ ngoài cửa sổ xuyên thấu vào, ánh mặt trời lặn tựa như vàng tan ra, bụi đất bay lên, thiếu niên tò mò vươn tay, vàng rực rơi trên tay hắn, sáng ngời ấm áp, thiếu niên cười lên khanh khách, tựa như hài đồng, trông thật vô tư.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


