Khi ý thức lần nữa trở lại thân thể Tiêu Dư An, hắn mất một hồi lâu mới phản ứng được rằng có người đang cõng lấy hắn mà chạy.
Tiêu Dư An vất vả muốn làm rõ tình huống hiện tại là như thế nào, thế nhưng đầu hắn đau sắp nứt, đau đớn đến chết lặng trước đó giờ phút này không chút lưu tình nuốt chửng lấy hắn, miệng đắng chát mắt hoa lên, Tiêu Dư An nhịn không được mà rên rỉ ra tiếng.
Người đang cõng hắn nhận thấy Tiêu Dư An khôi phục ý thức, kiên trì hỏi: “Ân công, ngươi đã tỉnh chưa? Ngươi đừng nói chuyện, tiết kiệm chút sức lực, chúng ta lập tức sẽ đến thôn Đào Nguyên.”
“Ngươi… ngươi là ai?” Tiêu Dư An mở miệng, rõ ràng muốn nói chuyện lại chỉ có thể phát ra vài tiếng nghẹn ngào, khí huyết từ trong ngực trào lên, trong miệng ngoại trừ đắng chát còn có thêm một mùi máu tươi, dường như chỉ cần nói thêm hai câu nữa thì sẽ ho ra máu, Tiêu Dư An đành phải im lặng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


