Hai người liếc nhau, vội vã chạy về hướng sơn động mà vừa rồi tướng sĩ Đông Ngô quốc vừa mới tìm kiếm.
Hang núi kia không lớn, âm u ẩm ướt, ảm đạm âm lãnh, Trần Ca nhanh chóng động thủ làm ra một bó đuốc đơn sơ chiếu sáng cả sơn động, thế nhưng ở trong động ngoài đá vụn cùng với cỏ dại một chút thứ khác cũng không nhìn thấy.
“Đỉnh động… Đỉnh động…” – Tiêu Dư An trân trân nhìn lên đỉnh động, sơn động này được nước ngầm cọ rửa mà hình thành, đỉnh động mấp mô chỗ cao chỗ thấp, có những cái hố ánh lửa không chiếu vào đến, một mảnh đen kịt khiến người ta nhìn thấy mà rùng mình.
“Yến ca! Ngươi có nghe thấy tiếng ta không? Yến ca, ngươi ở đâu?!” – Hai tay Tiêu Dư An vòng bên miệng, cao giọng gọi, thanh âm của hắn quanh quẩn vào từng ngóc ngách trong sơn động, một lần lại một lần, phảng phất như đá chìm đáy biển, không người đáp lại.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


