Nhân hi dạ canh trường, thành viễn thụ thương thương*, hoàng hôn nặng nề buông xuống, ở trước một cái sơn động có mấy tướng sĩ đang cầm đuốc lục soát từng ngóc ngách một, sau khi xác nhận không có kết quả gì, một tướng sĩ vội chạy ra khỏi hang núi, ở trước mặt tướng quân cưỡi ngựa quỳ một gối xuống: “Bẩm báo Dương tướng quân! Ở sơn động này cũng không có bóng dáng của hoàng thượng địch quốc Yến Hà Thanh!”
(*2 câu này là cắt 2 câu thơ trong bài “Độ Ngô giang” của Đỗ Mục, nguyên văn là: “堠馆人稀夜更长, 姑苏城远树苍苍.” “Hậu quán nhân hi dạ canh trường, cô tô thành viễn thụ thương thương.”: tạm dịch là “Sau quán người vắng đêm càng dài, Cô Tô thành xa cây mênh mang.)
Dương Lệ Nghiệp nhíu mày, lạnh giọng hỏi: “Đã tìm hết rồi sao? Mỗi tấc đất mỗi ngọn cỏ, nếu có bỏ sót, cái đầu này của ngươi cũng đừng đặt ở trên cổ nữa, chặt xuống làm cầu cho ngựa đá là được, dù sao cũng chẳng có chút tác dụng gì.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


