"Mở cửa! Mau lên! Cái thời tiết quỷ quái này, lạnh chết đi được."
Phía nhà lao nam bên kia cũng vang lên tiếng la hét ầm ĩ, phỏng chừng là phạm nhân do vị Phùng gia này áp giải. Chỉ không biết bọn họ bị áp giải từ đâu đến đâu? Là hạng người gì?
Nhưng đã là tù nhân, e rằng đều là kẻ gian phi làm bậy, chỉ sợ chẳng dễ chung đụng.
Cố Nhiễm thân cô thế cô, bắt đầu lo lắng bản thân thế đơn lực bạc sẽ bị người ta ức hiếp. Thế nhưng, khi thấy ngục tốt mở cửa lao, chỉ có ba đôi chân bước vào, trong lòng nàng mới âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
May quá, người không nhiều.
"Các ngươi vào trong cho ta, ngoan ngoãn mà ở đó, đừng có gây chuyện thị phi!" Phùng gia liếc mắt quét qua trong lao một vòng, ra vẻ nghiêm nghị nhắc nhở.
Quan sai còn ở đó, Cố Nhiễm không dám làm càn. Đợi đến khi ngục tốt khóa cửa lại, Phùng gia rời đi, nàng mới dám ngẩng đầu lên, vừa lúc chạm phải ánh mắt của ba người mới vào cũng đang dò xét nàng.
"Lạnh quá, lạnh quá!"
Vị nương tử nhỏ tuổi không ngừng run rẩy, dậm chân thùm thụp, mang theo một luồng hàn khí. Còn nữ phạm nhân ăn mặc như phụ nhân kia thì nhìn quanh quất, chọn một vị trí có ánh sáng tốt mới ngồi xổm xuống. Vừa hay nhìn thấy lò sưởi trước mặt Cố Nhiễm, mắt bà ta sáng rực lên đầy kinh ngạc.
"A nương, nàng ta vậy mà có lò sưởi!"
Theo luật lệ, tù nhân không được phép sở hữu vật nguy hiểm, một là sợ họ chống cự vượt ngục, hai là sợ tự làm hại bản thân, lửa cũng nằm trong số đó.
Nhưng khi Cố Nhiễm xin Đậu bà tử cái lò sưởi này, trong lao chỉ có một mình nàng. Hơn nữa, Đậu bà tử có giao tình không cạn với nàng — hay đúng hơn là con nợ đang thiếu nàng một khoản tiền kếch xù, sao có thể không hầu hạ cho tốt?
Vì nể mặt chút lợi lộc Cố Nhiễm ban cho, Đậu bà tử đã tìm Lưu dịch trưởng lo liệu. Bà ta lấy lý do nhìn dáng vẻ Cố Nhiễm không giống kẻ muốn tìm đường chết, lại đang mang bệnh, cộng thêm chút "hiếu kính" nàng đưa, sau một hồi khuyên nhủ, Lưu dịch trưởng mới miễn cưỡng đồng ý.
Lò sưởi của Cố Nhiễm có được là nhờ vậy.
Thấm thoắt đã hơn mười ngày, ngoại trừ Đậu bà tử, Lưu dịch trưởng bận rộn công việc cuối năm nên sớm đã quên béng chuyện này. Hôm nay có nữ tù mới vào, Cố Nhiễm không nhắc, Đậu bà tử cũng im lặng, ông ta đương nhiên chẳng để ý đến cái lò sưởi nhỏ nhoi ấy.
"Vị... cô nương này? Có thể cho chúng ta mượn lò sưởi một lát được không?"
"A nương?" Nữ phạm nhân trẻ tuổi nhỏ giọng khuyên can, kéo kéo tay áo mẫu thân, rồi ngượng ngùng liếc nhìn Cố Nhiễm một cái như để tạ lỗi.
"Được chứ, được chứ. Đều là người cùng cảnh ngộ, giúp đỡ lẫn nhau là chuyện nên làm."
Cố Nhiễm mỉm cười đáp, tay mở nắp lò, khêu lại đống than bên trong cho lửa cháy bùng lên vượng hơn.
Bọn họ là toán phạm nhân đầu tiên đến trạm dịch này. Nàng muốn nhân cơ hội dùng chút than lửa để lân la làm quen, dò hỏi đôi chút tình hình bên ngoài.
Nghe nói toán người này là phạm nhân xuất phát từ Trịnh Châu. Vốn dĩ vì tuyết rơi dày đặc nên bị kẹt lại một thời gian trong rừng núi, xui xẻo thế nào lại gặp phải bầy sói dữ tấn công. Nhân lúc hai ngày nay tuyết ngừng trời quang, họ mới vừa đi vừa dọn đường để đến được trạm dịch.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)