Sau khi xuyên không đến giới tu chân, biết được bản thân có thiên phú tu luyện, nàng liền tiếp xúc với phù tu. Nhìn những lá bùa được tạo thành từ những đường nét dài ngắn đan xen, nàng cảm thấy vô cùng thân thiết, từ đó xác định được con đường tu đạo của mình. Thậm chí khi ở trong bí cảnh, phát hiện ra một số phù lục cao cấp bị khuyết thiếu đã thất lạc từ lâu, nàng còn có thể dựa vào kinh nghiệm và trực giác nhiều năm của mình để nhanh chóng nhận diện đường nét phù văn, từ đó sửa chữa và hoàn thiện lại. Quả thực là chuyên ngành đúng với sở trường, việc vẽ bùa chú đối với nàng đương nhiên dễ như trở bàn tay.
Cũng chính vì lẽ đó, nàng không chỉ học được cách vẽ những lá bùa có sẵn, mà còn biết cách dung hợp và sáng tạo ra nhiều loại bùa chú phù hợp với người thường, và phù giữ ấm chính là một trong số những sáng tạo ấy.
Nguyên lý của tấm phù giữ ấm mà nàng sáng tạo ra có điểm khác biệt căn bản so với phù lục của các phù sư khác, cốt lõi nằm ở hai chữ "trữ vật". Nàng đã khéo léo thu nạp ánh dương gay gắt của ngày hè, đưa vào không gian được thiết lập bên trong lá bùa để tạo thành nguồn năng lượng dự trữ. Đợi đến khi đông sang giá rét, chỉ cần dán phù lên người, năng lượng mặt trời từ trong không gian ấy sẽ được dẫn xuất, tỏa nhiệt sưởi ấm chẳng khác nào một miếng dán giữ nhiệt.
Cố Nhiễm hít sâu một hơi, để hương quýt thanh mát tràn vào lồng ngực, rồi bắt đầu kiểm kê lại gia sản của mình.
Giấy, mực, bút nghiên cùng đủ loại vật liệu vẽ bùa, tất thảy đều trở nên vô dụng tại thế giới phàm trần này, tự nhiên chẳng thể coi là vật tư sinh tồn. Nàng lục tung cả phòng làm việc, ước chừng thứ duy nhất còn giá trị sử dụng ở triều Đại Thịnh chỉ là chút bạc vụn còn sót lại trong chiếc túi tiền bán bùa thuở trước.
Xét cho cùng, tiền tệ lưu thông trong giới tu chân là linh thạch. Thuở ban đầu, sau khi nàng dẫn khí nhập thể thành công, ngoại trừ mười viên hạ phẩm linh thạch mà tông tộc cấp phát hàng tháng, thì số còn lại đều do bản thân nàng cặm cụi bán bùa chú, tích cóp bạc vụn rồi mới đổi được. Ngay cả sau này, khi nàng từng bước thăng lên Luyện Khí tầng năm – dù thời gian bỏ ra có dài hơn so với các tu sĩ khác trong tộc – thì bổng lộc hàng tháng nhiều nhất cũng chỉ vỏn vẹn hai mươi viên hạ phẩm linh thạch.
Trong một khoảng thời gian rất dài sau khi bước chân vào con đường tu tiên, nàng tích góp linh thạch vô cùng chật vật, đến nỗi ngay cả túi trữ vật cũng không dám mua dùng. Vẫn là bản thân nàng phải vất vả làm nhiệm vụ, sau khi có điểm tích lũy mới đổi với hệ thống để lấy căn phòng làm việc này.
Đúng vậy, ban đầu căn phòng này chỉ được dùng như một kho chứa đồ. Bởi vì không đủ điểm tích lũy, chức năng đi kèm cũng hạn chế, thời gian bên trong trôi qua đồng bộ với thế giới bên ngoài, nói trắng ra nó chỉ là một cái kho di động mà thôi.
Mãi đến khi nàng chính thức nhập đạo, học được cách vẽ bùa, dựa vào việc bán phù chú cho các gia đình giàu có và thường dân trong thành, tích góp đủ bạc vụn đổi lấy linh thạch để mua được túi trữ vật, thì nàng mới cải tạo nơi này thành phòng làm việc đúng nghĩa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


-328046.png&w=256&q=75)