Theo kinh nghiệm của nàng, đại khái đắp khoảng bốn, năm ngày là sẽ khỏi hẳn. May mắn thay, hiện tại nàng là nữ tù nhân bệnh tật duy nhất bị biệt giam ở Thanh Dịch, không được đi đâu cũng chẳng cần làm việc, rất thuận tiện để dưỡng thương.
Thế nên, chuỗi ngày này, ngoại trừ những lúc Đậu bà tử mang cơm sáng chiều tới và trao đổi vài câu chiếu lệ, thời gian còn lại Cố Nhiễm đều cuộn mình sưởi ấm. Tranh thủ mấy ngày dưỡng thương, bên cạnh việc mỗi ngày ba lần tự bôi hỗn hợp vỏ quýt trị nứt nẻ, tâm trí nàng đều chìm đắm trong những suy tư về hệ thống không gian kia của mình.
Kỳ thực, vào đúng thời điểm này, đối với Cố Nhiễm mà nói, cái hệ thống không gian ấy lại trở nên có chút vô dụng.
Công năng lớn nhất của không gian này vốn là tàng trữ vật phẩm. Giá như nàng biết trước bản thân sẽ bị sét đánh chết rồi xuyên không mang theo hệ thống này thì tốt biết mấy, khi ấy nàng đã có thể lập tức tích trữ đầy đủ bạc vàng và nhu yếu phẩm.
Tiếc thay, nàng đâu có khả năng tiên tri, thế nên không gian thì có đấy, nhưng lượng vật tư dự phòng bên trong lại chẳng được bao nhiêu.
Vậy thì, ban cho một phạm nhân ốm yếu như nàng cái hệ thống không gian này, rốt cuộc có tác dụng gì chứ?
Chi bằng đổi lại cho nàng một hệ thống y thuật hoặc mỹ thực xem ra còn thiết thực hơn nhiều.
Cố Nhiễm chỉ có thể tự an ủi bản thân rằng, hiện tại không dùng được, không có nghĩa là về sau cũng vô dụng. Hơn nữa, nàng trộm nghĩ, cái hệ thống không gian mà nàng được phân phối này, có lẽ có mối liên hệ nào đó với lá bùa giữ ấm mà nàng đã lấy ra trái quy định trước kia.
Sau khi thử nghiệm và nhận thấy tất cả bùa chú ở thế giới này đều vô hiệu, Cố Nhiễm vốn định lấy thêm một lá bùa giữ ấm nữa để kiểm chứng, nào ngờ trong phòng làm việc chứa đầy bùa chú như vậy, nàng lại chẳng thể tìm ra lá bùa giữ ấm thứ hai.
Sau đó Cố Nhiễm mới sực nhớ ra, bản thân nàng vốn là tu sĩ, đâu cần dùng đến loại bùa giữ ấm này. Trước kia nàng vẽ chúng đều là để cho cha và nương dùng, hoặc bán cho người phàm để sưởi ấm vào mùa đông, cho nên lá bùa còn sót lại trong phòng làm việc kia, hẳn là hàng tồn dư từ những lần buôn bán ấy.
Tuy nàng xuất thân là tiểu thư của thế gia tu tiên, nhưng lại thuộc chi thứ trong dòng tộc, thiên phú cũng chẳng được xem là cao, lại tu theo hệ Phù Tu cực kỳ khó xuất hiện đại năng, nên chẳng có cách nào nhận được sự đối đãi đặc biệt để tranh giành nguồn tài nguyên kếch xù của Cố gia. Nàng chỉ có thể dựa vào việc nhận phần bổng lộc của mình, rồi tự thân vận động đến các bí cảnh hoặc môn phái để tìm kiếm linh khí và cơ duyên. Mà lộ phí tích góp được cho những chuyến đi ấy, chính là nhờ nàng dùng các loại bùa chú do mình vẽ ra, bán cho người phàm hoặc tu sĩ trong thành mà có.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


