Cố Nhiễm tinh ý nhận ra ánh mắt nghi hoặc của Đậu bà tử, bèn giả vờ thút thít hai tiếng, nghẹn ngào nói: "Đậu bà bà, người đừng không tin. Cha ta chính là Ninh Viễn Hầu, sủng thần được đương kim thánh thượng tín nhiệm bậc nhất. Ông ấy thương ta như châu như ngọc, năm đó Tần gia gặp đại nạn, cha đã lập tức đến khuyên ta hòa ly để đón về nhà. Chỉ trách ta khi ấy bị vẻ đạo mạo giả nhân giả nghĩa của Tần Tứ lang làm cho mờ mắt nên mới hồ đồ như vậy. Nay đi qua quỷ môn quan một chuyến, ta mới thấu rõ lòng người bạc bẽo, lang tâm như sắt đá. Nếu cha ta biết ta đã hồi tâm chuyển ý, cho dù xa xôi vạn dặm, ông ấy cũng sẽ đích thân tới giúp ta đoạn tuyệt quan hệ với Tần gia."
Sắc mặt Đậu bà tử tức thì biến đổi.
Chẳng lẽ nhà mẹ đẻ của vị Tần tứ phu nhân này thực sự có lai lịch kinh người đến vậy sao?
Hèn chi Lưu dịch trưởng trước đó lại dễ dàng đồng ý thỉnh cầu của nàng. Nếu hôm nay bà ta lỡ tay độc chết nàng, ngày sau Hầu phủ truy cứu tới nơi, e rằng cái mạng già này khó giữ. Nghĩ đến việc bản thân suýt chút nữa gây ra đại họa ngập trời, Đậu bà tử bất giác toát mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng áo.
"Đậu bà bà, người giúp ta gửi thư đi. Đợi sau này cha ta lo liệu xong chuyện hòa ly, ta nhất định sẽ bảo ông ấy hậu tạ người thật xứng đáng, được không?" Dường như sợ bà ta không ưng thuận, vị Tần tứ phu nhân này lại sờ soạng lục lọi trên người một hồi, móc ra vài mẩu bạc vụn, rụt rè dúi vào tay bà ta: "Hôm trước bạc đã đưa hết cho Lưu đại nhân, giờ trên người ta cũng chỉ còn lại chút ít này. Phiền người đi một chuyến, kiếm giúp ta hai tờ giấy cùng một phong thư và chút bút mực, được không?"
Đậu bà tử vốn đang do dự, nghe đến hai chữ "hậu tạ", lòng tham lại rục rịch, mắt sáng rực lên khi thấy bạc. Bà ta nhanh tay chộp lấy số bạc vụn, giọng điệu thay đổi hẳn: "Ta thấy Tần Tứ phu nhân ngươi cũng là người mệnh khổ, thôi thì giúp ngươi một lần nữa vậy."
"Đa tạ Đậu bà bà. Trong thư ta nhất định sẽ viết rõ ràng mọi chuyện người đã giúp ta, để cả phủ Ninh Viễn Hầu đều biết được ân đức to lớn này, đến lúc đó Hầu phủ chắc chắn sẽ phải cảm tạ người."
"Nào có, nào có, chỉ là việc nhỏ thôi mà, không đáng nhắc đến." Đậu bà tử cười giả lả, nếp nhăn trên mặt xô lại như hằn sâu hơn, "Vậy ngươi nghỉ ngơi cho lại sức, ta đi tìm giấy bút cho ngươi ngay đây."
"Ấy, phiền bà bà rồi."
Đậu bà tử lấy mấy đồng bạc vụn ra xem xét, ước chừng cũng được một hai lượng, tay bưng bát không, cười tủm tỉm bước ra khỏi nhà lao.
Haiz, thật là nóng vội, chi bằng mạo hiểm một phen giết người diệt khẩu rồi lục soát thi thể, nhưng chắc cũng chẳng vớ bẫm được bao nhiêu - dù sao Tần Tứ nương tử cũng đã nói phần lớn gia sản bị gã dịch trưởng lột sạch rồi. Chi bằng kết giao với quan phu nhân ở kinh thành, vừa có thể kiếm được một khoản hậu hĩnh, sau này truyền ra ngoài cũng khiến đám con trai trong nhà được nở mày nở mặt.
Chẳng trách Lưu dịch trưởng lại bằng lòng bán nhân tình cho Tần Tứ nương tử, đổi lại là bà ta, bà ta cũng bằng lòng!
May phước là Tần Tứ nương tử chưa bị bà ta độc chết!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


-904652.png&w=256&q=75)