Trước đó nàng đã suy tính kỹ càng, nếu Đậu bà tử đã nảy sinh ác tâm muốn giết mình, nàng phải làm sao để đối phó?
Báo quan ư? Hoàn toàn bất khả thi. Hiện giờ nàng là phạm nhân mang trọng tội bị lưu đày, thân cô thế cô bị giam cầm trong lao ngục, người duy nhất có thể tiếp xúc cũng chỉ có mỗi mụ Đậu bà tử này, nàng thật sự không còn cách nào khác để tố cáo âm mưu đen tối của bà ta.
Hơn nữa, cho dù có cơ hội báo quan, liệu Lưu đại nhân - Lưu dịch trưởng ở trạm dịch này và đám dịch tốt kia có tin lời nàng hay không? Họ có chịu đứng ra làm chủ cho nàng hay không vẫn là một vấn đề nan giải. Chỉ sợ báo quan không thành, ngược lại còn đắc tội với kẻ tiểu nhân, dù sao Đậu bà tử cũng là người cũ làm việc ở trạm dịch nhiều năm, chắc chắn cũng có chút dây mơ rễ má.
Uy danh của phủ Ninh Viễn Hầu rất lớn, mang ra để hù dọa đám thứ dân ở nơi thâm sơn cùng cốc xa rời kinh thành này, phỏng chừng cũng có vài phần lực uy hiếp.
Quả nhiên, vừa nghe Cố Nhiễm nhắc đến nhà mẹ đẻ, Đậu bà tử liền nuốt xuống cơn tức giận đang chực trào.
Lưu dịch trưởng hình như đã từng nhắc qua, nhà mẹ đẻ của Tần tứ phu nhân là Hầu phủ quyền quý gì đó, lai lịch rất lớn. Nếu nàng ta xảy ra chuyện trót lọt thì còn đỡ, có thể phi tang xóa dấu vết, nhưng nếu không chết, tốt nhất đừng để nàng ta nhìn thấu tâm tư độc ác của bà.
Vì vậy, giọng điệu của Đậu bà tử lập tức dịu xuống đôi chút: "Gửi thư gì?"
"Năm đó, Tần tướng gia thay Tứ lang nhà ông ta cầu thân, nói năng khéo léo ngọt ngào biết bao, nào là tình sâu nghĩa nặng, nào là sống chết có nhau. Nhưng hiện tại bọn họ đối xử với ta thế nào? Cả nhà cứ thế nhẫn tâm bỏ mặc ta ở cái trạm dịch rách nát này." Cố Nhiễm vừa nói nước mắt vừa lưng tròng, giọng nghẹn ngào, "Ban đầu ta cũng là vì niệm tình Tần Tứ lang đối xử tốt với ta như vậy, nên lúc Tần gia xảy ra chuyện mới không nỡ hòa ly với hắn, nghĩ rằng phu thê có phúc cùng hưởng, có họa cùng chịu. Nếu không, đường đường là thiên kim tiểu thư, sao ta phải chịu cảnh lưu đày ngàn dặm chứ? Ai ngờ lòng người bạc bẽo..."
Cố Nhiễm diễn xuất vô cùng nhập tâm, nức nở nói tiếp: "Ta muốn gửi thư về phủ Ninh Viễn hầu, báo cho cha mẹ ta biết sự tình. Tần gia đối xử tệ bạc, bỏ mặc ta một mình ở trạm dịch chờ chết, ta muốn cha ta làm chủ, thay ta viết giấy hòa ly."
Tuy rằng Đậu bà tử một chữ bẻ đôi không biết, nhưng lăn lộn ở trạm dịch lâu ngày, tiếp xúc với đủ hạng phạm nhân qua lại, bà ta cũng biết luật lệ: phu quân trong nhà phạm tội, nếu như nương tử chủ động đề xuất hòa ly, vậy thì Tần tứ phu nhân sẽ khôi phục thân phận Cố thị, quả thực là không cần phải chịu liên lụy mà bị lưu đày nữa.
Chỉ có điều, vị Tần tứ phu nhân này đã đi theo đoàn lưu đày lâu như vậy rồi, núi cao hoàng đế ở xa, chuyện này liệu còn có đường xoay chuyển sao? Đậu bà tử trong lòng vẫn bán tín bán nghi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)