Bùi Thừa Hãn không phải cháu ruột của bà ngoại Lâm, nhưng cũng là một tay bà nuôi lớn, cháu ngoại ruột cãi nhau với anh, bà cũng không biết nên đứng về bên nào, trực tiếp cầm một chồng thư từ trong phòng ra.
“Tương Tương, cháu thay bà, đưa cuốn sách này đến nhà Duệ Quân, ông ngoại cháu mượn ông nó bảo bà đem đi trả. Vừa rồi bà quên mất, đúng lúc hai hôm trước ông ấy hỏi tới cháu, cháu qua đó chào hỏi với ông ấy đi.”
Dư Tương vui vẻ đồng ý: “Bà ngoại, cháu biết rồi.”
Cô vui sướng rời đi.
Lâm Bảo Chi khó hiểu nhỏ giọng hỏi: “Mẹ, chú Khương sao lại hỏi tới Dư Tương vậy?”
bà ngoại Lâm cười: “Mấy hôm trước mẹ nói chuyện Tương Tương thi đậu đại học, ông ấy thuận miệng hỏi, với cả mẹ cảm thấy để hai đứa nhỏ hay tới lui với nhau là chuyện tốt.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)