Ninh Miễn lúc này mới nhìn Dư Tương, kinh ngạc một lúc rồi nói lời cảm ơn: “Hôm nay làm phiền cô rồi.”
“Không có gì ạ, bà nội Ninh,cháu về nhà trước đây, có người bên cạnh bà là cháu yên tâm rồi.”
“Ừ, Tiểu Miễn, thay bà tiễn Tương Tương.”
“...Vâng.”
Hai người sóng vai nhau đi ở hành lang bệnh viện, Dư Tương giữ túi xách của mình không nói lời nào, Ninh Miễn cũng trầm mặc không nói gì, đi ra khỏi phòng khám bệnh, ánh mặt trời bên ngoài chói mắt, sự khô nóng thuộc về mùa hạ ập vào trước mặt.
“Anh Ninh Miễn, anh về ở bên bà nội Ninh đi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

