Không chỉ dừng ở mức đưa tin, bài viết còn thêm thắt tình tiết, miêu tả cụ thể từng động tác, từng biểu cảm, cứ như thể người viết tận mắt chứng kiến toàn bộ sự việc.
Cách dùng từ táo bạo, chua cay, hoàn toàn khác với phong cách kín đáo, hàm súc thường thấy trong văn chương cổ nhân. Ngay cả Dương Lạc Nương, người từng sống giữa thời đại thông tin bùng nổ, đọc cũng phải thấy hơi ngượng.
Điều đáng chú ý là:
Trên tất cả mười bảy tờ tiểu báo này, không có một dòng quảng cáo trả phí nào.
Cũng không có tiểu thuyết đăng dài kỳ theo chương.
Dương Lạc Nương lật xem một lượt, lòng càng thêm chắc chắn với ý tưởng hôm qua.
Thị trường còn bỏ trống.
Mà khoảng trống ấy, chính là cơ hội.
Tuy nhiên, trước khi đặt bút viết, nàng vẫn cần khảo sát kỹ hơn.
*
Tan làm xong, nàng bảo Dương Thế Lâm về trước.
Dương Lạc Nương vốn là người làm việc dứt khoát. Một khi đã xác định mục tiêu, nàng sẽ không chần chừ, càng không nửa vời.
Một mình nàng quay lại phố Nam Phan Lâu, nơi buổi sáng đã đi mua báo.
Nhưng lần này nàng không mua bút mực.
Nàng ghé vào các hiệu sách, lật xem những thoại bản, truyện ký đang thịnh hành, xem người đương thời viết gì, cách dùng từ ra sao, kết cấu thế nào.
Chỉ xem mà không mua, dĩ nhiên khiến chủ tiệm không vui.
Nhưng nàng thật sự không còn cách nào khác.
Túi tiền quá mỏng.
Nàng chỉ có thể giả vờ như không nhìn thấy ánh mắt khó chịu của người ta.
Gần như chưa từng được hưởng trọn ánh nắng ấm áp của mùa đông Biện Kinh.
Vất vả thì có.
Nhưng thu hoạch cũng không nhỏ.
Chỉ trong hơn một tuần, nàng đã đọc lướt gần hai, ba mươi bộ thoại bản có tiếng, hình dung được diện mạo văn học đương thời.
Nhờ chi phí in ấn giảm, sách trong tiệm rất phong phú: từ sách khoa cử, Tứ thư Ngũ kinh, cho đến du ký, thơ từ, thoại bản, kịch bản hí khúc.
Không ít thoại bản được viết bằng văn bạch thoại, khá gần với lời ăn tiếng nói dân gian. Tuy vậy, cách hành văn vẫn mang ảnh hưởng cuối Đường, dùng từ hoa mỹ, đôi chỗ phô trương. Đặc biệt các truyện tài tử giai nhân, lời thoại nhiều đoạn giống hệt kịch sân khấu.
Trong số đó, nổi tiếng nhất có hai bộ.
1. Lương Sinh Chí Dị - Nhạc Dương Lão Sinh
Câu chuyện kể về Lương Sinh, thư sinh nghèo, thân hình gầy gò, nhiều lần thi rớt, sống nhờ trong đạo quán cũ nát.
Tại đây, hắn gặp một nữ quỷ xinh đẹp tên Chu Duyệt Nương.
Nữ quỷ cảm mến tài hoa thư sinh, đêm đêm hiện thân trò chuyện. Hai người dần nảy sinh tình cảm.
Sau đó, Lương Sinh tiếp tục khổ học. Chu Duyệt Nương ở lại đạo quán nấu nướng, giặt giũ, mài mực hầu bút, còn cùng hắn trải qua những chuyện "không tiện nói rõ".
Vì không có tiền lên kinh ứng thí, Chu Duyệt Nương ngày đêm thêu thùa đem bán, gom tiền giúp hắn.
Thư sinh cảm động, làm thơ ca tụng nàng hiền thục, chăm chỉ.
Nhưng đọc thơ xong, Chu Duyệt Nương lại tự ti, kể thân thế mình vốn chỉ là nha hoàn trong phủ giàu, cho rằng không xứng với Lương Sinh.
Dưới sự sắp đặt của nàng, Lương Sinh tình cờ gặp tiểu thư nhà giàu khi dâng hương, nhặt được khăn tay nàng đánh rơi.
Nhờ nữ quỷ làm "bà mối", thư sinh và tiểu thư nảy sinh tình cảm.
Cuối cùng, Lương Sinh đỗ Trạng Nguyên, cưới tiểu thư làm chính thê, rồi nạp Chu Duyệt Nương làm thiếp.
Chính thê và thiếp chung sống hòa thuận, như Nga Hoàng - Nữ Anh, cùng hầu hạ một chồng.
Rõ ràng là một biến thể của mô típ Trương Sinh – Thôi Oanh Oanh, chỉ khác ở chỗ nữ quỷ đóng vai trung gian.
Điều đáng nói là: Chu Duyệt Nương ngoài việc không cần ngủ ra, gần như không có pháp thuật gì đặc biệt. Không tạo cảm giác âm u, rùng rợn. Nàng chỉ là một "người phụ nữ lý tưởng" khoác lớp vỏ quỷ.
Bộ sách này bán cực chạy, độc giả nam chiếm đa số.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)