“Cẩu Đản, sao lại khóc?” Bà nội Tống vừa cười vừa dùng ngón tay thô ráp lau nước mắt cho cậu bé.
“Bà nội, đừng gọi là Cẩu Đản nữa, mà hãy gọi là Minh Cảnh.” Tống Minh Lan cúi xuống ôm Tống Minh Cảnh nói: “Chị vẫn chưa hỏi em, về sau em tên là Minh Cảnh có được không?”
Tống Minh Cảnh gật đầu một cách nghiêm túc, một giọt nước mắt rơi xuống vai Tống Minh Lan. Cậu bé nức nở, “Chị... chị, tên của em không phải là Cẩu Đản nữa, em tên là Minh Cảnh!”
“Ừ, là Minh Cảnh.”
Bà nội Tống mỉm cười hài lòng, nâng hai chị em đứng dậy: “Thôi nào, trời cũng đã muộn rồi. Minh Lan, cháu thực sự không định mua quần áo mới sao?”
“Không cần đâu bà, mình mua đồ ăn về là được rồi.” Tống Minh Lan kéo tay Tống Minh Cảnh theo sau bà nội Tống đi đến cửa hàng lương thực.
Thời điểm này ở các cửa hàng lương thực thực phẩm đã không còn bắt buộc người dân phải sử dụng đến những tấm phiếu mậu dịch nữa, mà mọi người hoàn toàn có thể dùng tiền mặt để mua sắm một cách trực tiếp.
Bà nội Tống tuy rằng tuổi tác đã cao nhưng cơ thể vẫn còn rất khỏe mạnh, dẻo dai.
Thế nhưng vì bản tính cẩn thận, lo sợ nếu nhà mình đột ngột mua sắm quá nhiều thứ một lúc thì sẽ dễ bị những người xung quanh dòm ngó, để ý.
Chính vì vậy nên bà chỉ quyết định mua nửa bao gạo, một ít xúc xích cùng với thịt lợn khô, kèm theo hai cân thịt lợn tươi ngon, rồi cả nhà mới cùng nhau dắt díu lên xe khách để trở về lại thị trấn.
Tống Minh Cảnh và Tống Minh Lan lúc này ngồi ở trên xe, vừa ngậm nhai viên kẹo hoa quả ngọt lịm trong miệng vừa dần dần thả lỏng toàn bộ tinh thần của mình sau một ngày dài mệt mỏi.
Mí mắt của hai chị em cứ thế mà ngày một nặng trĩu xuống, cuối cùng không chịu nổi nữa nên cả hai liền cùng dựa dẫm vào người của bà nội Tống rồi ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
Nhìn thấy hai đứa cháu nhỏ đã ngủ say, bà nội Tống khẽ chuyển động thân mình, nhẹ nhàng nâng đầu của Tống Minh Lan lên một chút để cô có thể tìm được một tư thế ngủ thoải mái, dễ chịu hơn. Còn về phần cậu nhóc Tống Minh Cảnh thì đã được bà ân cần đặt nằm gọn gàng lên trên đùi của mình từ lúc nào.
Không biết là đã trôi qua bao nhiêu lâu, Tống Minh Lan lờ mờ tỉnh giấc. Ngay khi vừa mở mắt ra, đập vào mắt cô chính là hình ảnh bà nội đang tràn đầy vẻ ân cần, chăm chút lo lắng cho hai chị em cô từng li từng tí.
Ngay trong chính khoảnh khắc bình yên ấy, biết bao nhiêu thứ cảm xúc hỗn độn, ngổn ngang bỗng chốc trào dâng lên mãnh liệt trong lòng cô, đó là sự xúc động nghẹn ngào, sự vui sướng tột cùng và niềm hạnh phúc giản đơn mà bấy lâu nay cô hằng ao ước...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
