“Lão Bao này, ông xem, vụ mua bán này tôi có bị lỗ không?” Liêu Phúc quay sang lão bao, một người làm lâu năm trong tiệm, ánh mắt lấp lánh mong đợi.
Lão Bao khẽ lắc đầu, chậm rãi đáp: “Nếu như tới ngài còn lỗ, thì tiệm này của chúng ta nên đóng cửa từ lâu rồi.”
Nghe vậy, Liêu Phúc bật cười ha hả: “Ông thật biết nói đùa! Thực ra nấm linh chi này có giá không phải quá cao, nhưng vấn đề là chúng ta ở xa vùng phía Bắc, nơi nấm này thường mọc. Hơn nữa, đây lại là thảo dược quý hiếm chỉ có trong mùa đông. Nếu tính đến chi phí vận chuyển và các khoản khác, với người bình thường thì giá này đã là một con số khổng lồ rồi!”
Liêu Phúc tiếp tục: “Trong tiệm của tôi, mấy năm nay chỉ nhập được vài cây nấm linh chi, mà lại là loại đã phơi khô. Nhưng ông biết mà, nấm linh chi tốt nhất là khi còn tươi.”
Lão Bao gật đầu đồng ý: “Đúng thế, cô bé kia thông minh thật, nhìn qua đã hiểu được giá trị của nấm linh chi.”
Liêu Phúc cười: “Nghe ông nói thì tôi chẳng khác gì tay buôn gian xảo. Được rồi, không đùa nữa, tôi đi nghiên cứu xem liệu có cách nào nuôi trồng nấm linh chi này không.”
---
Bà nội Tống chặt chẽ nắm tay Tống Minh Lan, tay bà run rẩy như thể đang nắm trong tay một báu vật vô giá. Trên khuôn mặt đầy nếp nhăn của bà thể hiện đủ mọi cảm xúc: từ ngạc nhiên đến vui mừng, thậm chí xen lẫn chút khó tin.
Tống Minh Lan thì vẫn giữ thái độ bình tĩnh, chỉ khẽ mỉm cười, để yên cho bà nắm tay. Cô nhìn sang Tống Tiểu Cẩu trêu ghẹo: “Tí nữa chị sẽ mua cho em rất nhiều đồ ngon nhé!”
Bà nội Tống không nói gì, chỉ kéo tay Tống Minh Lan về phía góc khuất. Khi chắc chắn xung quanh không có ai thì bà mới ngừng lại, nhìn quanh thêm một lần nữa rồi đột ngột đưa tay lên che mặt, thốt lên: “Ôi trời ơi!” Giọng bà tràn đầy sự kinh ngạc và hưng phấn không thể kìm nén.
Tống Minh Lan bật cười, vỗ nhẹ vai bà nội: “Bà nội, cháu đã bảo bà cứ tin cháu mà!”
Bà nội Tống cười rạng rỡ như một bông hoa cúc, đuôi mắt đầy nếp nhăn giãn ra: “Cháu đúng là báu vật của bà.”
Tống Minh Lan hất cằm đầy tự hào: “Hừ, hôm qua bà còn không tin cháu đấy.”
“Đúng là lỗi của bà, bà không nên nghi ngờ cháu gái của mình. Cháu là người có mệnh phượng hoàng mà.”
Câu này Tống Minh Lan đã nghe đến phát chán.
Thấy trời đã gần trưa, cô nói nhanh: “Bà ơi, giờ mình đi làm hộ khẩu cho em trai nhé.” Tống Minh Lan nắm tay Tống Tiểu Cẩu, tay kia véo nhẹ má cậu: “Em có hộ khẩu rồi thì có thể đi học.”
Bà nội Tống cũng không ngăn cản, dù sao trong điều kiện có đủ tiền tài thì bà cũng mong mọi người trong gia đình đều có cuộc sống tốt đẹp.
——
“Chào bà, cho tôi xin giấy chứng sinh.” Nhân viên quầy hỏi bà nội Tống.
“Chữ Minh Cảnh viết thế nào?” Nhân viên lấy giấy bút đưa cho Tống Minh Lan.
Tống Minh Lan viết xuống: 【宋明景】rồi đưa cho nhân viên giao dịch.
Mười phút sau, cuốn sổ hộ khẩu mới được làm xong. Bà nội Tống đưa cho nhân viên 6 xu phí làm sổ.
Tống Tiểu Cẩu cầm trang sổ ghi tên mình, dù không biết đọc nhưng mắt cậu vẫn rưng rưng nước mắt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
