Tống Tiểu Cẩu chớp đôi mắt ngấn nước, gương mặt đầy vẻ oan ức, cậu lí nhí: “Em chỉ muốn dậy sớm chờ chị thôi mà...”
Tống Minh Lan thở dài bất lực, nhìn ra ngoài cửa sổ vẫn tối om, rồi nói đùa: “Chị bảo dậy sớm, nhưng phải là khi trời sáng cơ!”
Cô tự trách bản thân đã quá nghiêm khắc với một đứa trẻ như Tống Tiểu Cẩu. Trẻ con ở thập niên 80, mỗi khi được ra ngoài chắc chắn sẽ rất phấn khích.
“Ý chị là bây giờ trời vẫn tối đen, mình không thể đi được. Phải chờ trời sáng đã. Nhưng nếu em đã dậy rồi thì mình cùng đi nấu bữa sáng đi, chờ bà dậy là có thể xuất phát.”
Tống Minh Lan đã tỉnh ngủ, nên cô quyết định dậy luôn, mặc quần áo và dẫn Tống Tiểu Cẩu xuống bếp, nấu 5 bát mì trứng.
“Chị, bà không cho em ăn mì đâu.” Tống Tiểu Cẩu nhắc khẽ.
“Không sao, hôm nay chị có tiền, chị sẽ mua thêm mì. Từ giờ mình có thể ăn mì thường xuyên hơn.”
Tống Minh Lan nhìn Tống Đại Cường, Lưu Xuân và Tống Tiểu Cẩu đồng loạt làm theo lời bà, lặng lẽ chuyển trứng từ bát mình sang bát cô. Cô không khỏi cạn lời, chẳng ai phản đối bà nội được sao?
Nhìn bát mì của mình đã đầy ắp trứng, Tống Minh Lan lấy một quả đưa cho Tống Tiểu Cẩu. Thấy bà nội định nói gì, cô liền cướp lời: “Cháu đã lén ăn hai quả khi nấu rồi, giờ cháu no lắm, em trai cần ăn để lớn, còn bà cũng phải ăn để giữ sức khỏe.”
Với Tống Đại Cường và Lưu Xuân, cô chia mỗi người nửa quả trứng.
Bà nội thấy trong bát của Tống Minh Lan vẫn còn hai quả trứng nên mới thôi không nói gì nữa. Bà gắp quả trứng trong bát mình sang cho Tống Tiểu Cẩu: “Thôi, chị cháu không ăn đâu, cháu ăn đi.”
“Không, bà ăn đi.” Tống Tiểu Cẩu vội vàng lắc đầu.
“Ăn đi, nhớ rằng đây là tình thương của chị cháu dành cho cháu, sau này lớn lên phải nhớ báo hiếu chị nhé.” Bà nội dạy dỗ.
“Vâng, sau này lớn lên cháu nhất định sẽ báo hiếu chị!” Tống Tiểu Cẩu đáp lại.
“...” Tống Minh Lan cạn lời, “báo hiếu” không phải dùng như thế này mà!
Sau bữa sáng, họ đưa cho chú Ngưu một đồng để thuê máy kéo chở cả ba người ra trấn.
Mỗi ngày chỉ có một chuyến xe buýt từ trấn lên huyện Ngọc Lâm, mất đến ba tiếng đồng hồ ngồi xe. Đường đất gập ghềnh khiến Tống Minh Lan lắc lư theo xe suốt ba tiếng mới đến được huyện Ngọc Lâm.
Xuống xe, bà nội dẫn Tống Tiểu Cẩu và Tống Minh Lan đi chợ.
Chợ rất đông người qua lại, ồn ào, tấp nập.
Tống Tiểu Cẩu tò mò nhìn xung quanh, mắt sáng rực vẻ ngạc nhiên thích thú.
Tống Minh Lan nắm chặt tay em trai, sợ cậu đi lạc.
Bà nội Tống dừng lại trước một cửa hàng bán vải, định bước vào thì Tống Minh Lan vội kéo lại: “Bà, cháu thật sự không cần mua quần áo.”
Bà nội dừng lại, rồi giơ tay vuốt nhẹ mái tóc lòa xòa bên tai Tống Minh Lan: “Vậy cháu có muốn đi xem cửa hàng bách hóa không?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)