“Bà ơi, thực ra không có gì đâu, cháu chỉ nghĩ là em trai nhất định phải được đi học! Bà biết không, học hành giống như tấm vé thông hành dẫn đến những con đường khác nhau trong cuộc sống. Nếu không có tấm vé này thì sau này khó mà có cơ hội làm nên chuyện lắm.”
Bà nội Tống nghe xong, đầu óc rối bời, ngơ ngác hỏi lại: “Vé thông hành là cái gì? Với cả, em trai cháu khỏe mạnh thế, chỉ cần tự lo được cho mình là tốt rồi. Bà không mong nó phải làm nên chuyện lớn lao gì.”
Ánh mắt của bà đầy yêu thương và hy vọng giản dị dành cho đứa cháu gái.
Tống Minh Lan: “...” Nói lý với bà không được, có lẽ chỉ có cách nũng nịu mới hiệu quả.
“Bà ơiii~ cháu chỉ muốn đưa em trai đi huyện cùng thôi. Em ấy còn nhỏ, mỗi ngày cũng không cần phải làm nhiều việc lắm, ở nhà thì có bố mẹ lo rồi.”
“Được được, cháu ngoan của bà. Cháu muốn đưa em trai đi thì cứ đưa, nhưng chẳng phải cháu nói thằng bé đen nhẻm xấu xí, bảo nó đừng đi cùng cháu nữa à?”
Tống Minh Lan ngượng ngùng nhớ lại, đúng là có lần cô từng nói vậy thật.
Trong ký ức, thân thể cũ của cô từng là một cô gái nhạy cảm và tự ti trong tuổi dậy thì, không đối xử tốt với em trai nhưng cũng không phải là vì ghét bỏ cậu mà chỉ là thờ ơ mà thôi.
“Bà ơi, hồi đó là cháu không hiểu chuyện. Bây giờ cháu thấy em trai ngoan ngoãn, dễ thương, cháu thích đi cùng em ấy.” Tống Minh Lan vội vàng giải thích.
“Được, mai cứ đưa nó đi lên huyện cùng.” Bà nội gật đầu.
“Bà nhớ mang sổ hộ khẩu theo nhé.” Tống Minh Lan nhắc nhở.
“Bà biết rồi, đứa bé lanh lợi.”
Tống Tiểu Cẩu biết rằng ngày mai có thể cùng chị đi lên huyện, nên sau bữa tối, cậu còn đeo gùi lên ra đồng tìm được đầy một gùi cỏ lợn.
Nhìn thấy sự chăm chỉ và nhạy cảm của Tống Tiểu Cẩu, Tống Minh Lan không khỏi nhớ về tuổi thơ của mình ở nhà cậu. Những năm tháng đó, cô sống dựa vào sắc mặt của mợ, không khác gì Tống Tiểu Cẩu bây giờ.
Tuổi thơ của cô là quãng thời gian cô không muốn nhớ đến. Cha mẹ mất sớm, người thân không ai chịu nuôi cô, cuối cùng chỉ có cậu mới chấp nhận cô vì số tiền đền bù hàng chục vạn tệ.
Nhưng những ký ức đau buồn đó đã tan biến hoàn toàn vào ngày cô thành công trong sự nghiệp.
Hiện tại, Tống Minh Lan chỉ còn cảm giác thương xót cho chính mình khi còn nhỏ, nhưng cô sẽ không luôn đặt điều đó ở trong lòng.
Cô xoa đầu Tống Tiểu Cẩu nói: “Tối nay ngủ sớm nhé, mai mình phải dậy sớm.”
Tống Tiểu Cẩu rạng rỡ, hứng khởi gật đầu mạnh, đôi mắt lấp lánh ánh sáng, miệng reo lên: “Vâng ạ!”
Tống Tiểu Cẩu cũng bị động tác bất ngờ của chị gái làm giật mình, cơ thể cậu run lên, đôi mắt mở to nhìn chị, cả hai nhìn nhau không nói gì.
Tống Minh Lan đưa tay vỗ nhẹ lên vai Tống Tiểu Cẩu, trách móc: “Em làm gì ở đây vậy? Em làm chị sợ chết khiếp!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
