Nhắc đến chuyện ký túc xá hòa thuận, thật sự không thể không kể đến công lao của Du Hoan.
Nghiêm Di ngoài lạnh trong nóng, cách thể hiện tình cảm lại khá cứng nhắc. Kiều Hi thì hoạt bát, rất dễ làm quen với mọi người. Còn Lâm Khâm vốn hướng nội, nhạy cảm và khá khép kín.
Du Hoan giống như chất xúc tác dung hòa tất cả. Cô nói nhiều nhưng không khiến người khác thấy phiền, thích làm nũng, thích bám lấy mọi người, lại rất giỏi khuấy động bầu không khí.
Đôi mắt lúc nào cũng sáng lấp lánh, nhìn người khác bằng vẻ mặt đầy ngưỡng mộ như thể: “Sao cậu giỏi thế?”
Chẳng ai có thể chống đỡ được kiểu tấn công ấy. Ngay cả Nghiêm Di, người khó gần nhất, cuối cùng cũng bị cô chinh phục.
Thế nhưng, bản thân Du Hoan dường như lại chẳng hề nhận ra điều đó. Có lẽ bởi vì từ nhỏ đến lớn, những mối quan hệ xung quanh cô vẫn luôn hòa hợp và ấm áp như vậy.
Ăn được một lúc, ông chủ đúng như thường lệ lại mang thêm món ra. Một đĩa gà xé trộn dầu ớt và đậu phộng, một đĩa rau chân vịt trộn giá đỗ chua cay.
Du Hoan nghiêm túc gắp một hạt đậu phộng, đưa đến bên miệng Nghiêm Di với vẻ mặt vô cùng chân thành, kết quả lại nhận ngay một cú cốc đầu.
Cô lập tức ngoan ngoãn hẳn.
Đúng lúc ấy, một đĩa dưa hấu được cắt thành những lát mỏng được đặt xuống bàn. Ngón tay cầm đĩa thon dài, trắng trẻo, rõ ràng không phải tay của ông chủ.
Du Hoan vẫn còn đang gắp hạt đậu phộng, theo bản năng ngẩng đầu lên, phát hiện người vừa mang dưa hấu đến chính là cậu nhân viên thu ngân mà cô gặp lúc nãy.
“Dưa hấu vừa lấy từ tủ lạnh ra đấy. Ngon thì ngon thật, nhưng cũng đừng ăn nhiều quá.”
Giọng nói của cậu ấy cũng giống hệt vẻ ngoài, trong trẻo và dễ chịu. Đặt đĩa xuống xong, cậu ấy liền vén rèm đi ra ngoài. Du Hoan còn chưa kịp hoàn hồn thì ông chủ lại bưng thêm một đĩa dưa hấu bước vào. Thấy trên bàn đã có sẵn, ông ngẩn người rồi quay ra ngoài.
“Không phải đã bảo để chú mang đồ ăn lên sao? Cháu cứ ngồi ở quầy thu ngân là được rồi.”
“Bây giờ cũng đâu có bận.”
Bên ngoài có khá nhiều khách qua lại, nên những câu nói phía sau dần trở nên khó nghe rõ.
Thực ra, phần diễn của Du Hoan cũng sắp kết thúc rồi. Chỉ cần đợi hai năm nữa, khi nữ chính trở về, nam nữ chính đến được với nhau, nhiệm vụ của cô cũng coi như hoàn thành.
Chính vì vậy, mỗi khi cần thúc đẩy cốt truyện, Du Hoan luôn vô cùng tích cực.
Buổi tối, cô nằm thoải mái trên giường, vừa xem phim vừa không quên nhắn tin cho nam chính để hoàn thành vai diễn “theo đuổi dai như đỉa”.
Tần Vân Dã vốn không có hứng thú với cô nên cũng rất ít khi trả lời tin nhắn. Nhưng Du Hoan chẳng hề nản lòng.
Không có chuyện để nói thì tự nghĩ ra chuyện. Hôm nay đi đâu, ăn món gì, món nào ngon, món nào không hợp khẩu vị, đi cùng ai, gặp những người nào, mấy giờ mới về… Toàn là những chuyện vụn vặt thường ngày.
Thêm vào đó là vài câu nói chẳng có chút giá trị dinh dưỡng nào, ghép lại thành một bài “tiểu luận” ngắn thể hiện sự chân thành, cuối cùng còn không quên hỏi thăm xem nam chính đã ăn tối chưa.
Dù sao nam chính cũng sẽ không nghiêm túc đọc những tin nhắn mà nữ phụ gửi.
Nghĩ vậy, tuy Du Hoan có hơi chột dạ nhưng vẫn bấm nút gửi. Chỉ là cô không biết, đôi khi sự thay đổi trong tâm trạng có thể khiến rất nhiều thứ trở nên khác biệt.
Anh ta ngửa đầu uống cạn ly rượu, men say khiến lá gan cũng lớn hơn đôi chút. Cuối cùng, ánh mắt hướng về phía người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa. Cổ họng vẫn hơi khô, anh ta cố tỏ ra tự nhiên:
“Tần ca, đi đánh golf không?”
Tần Vân Dã ngồi trên sofa, thần sắc lười nhác. Anh đang cầm điện thoại trong tay, nghe thấy lời mời mới ngước mắt lên nhìn, gật đầu đáp lại, nhưng lời từ chối vẫn vô cùng dứt khoát:
“Không đi.”
Thật ra, người kia chỉ vô tình nhận thấy Tần Vân Dã cứ hết nhìn điện thoại lại đặt xuống, trông có vẻ đang rất rảnh rỗi nên mới mạnh dạn bắt chuyện. Dù bị từ chối, anh ta vẫn có cảm giác được ưu ái.
Điện thoại khẽ rung lên. Tần Vân Dã thuần thục mở tin nhắn.
Một đoạn văn không dài cũng không ngắn hiện ra trước mắt. Chỉ là những câu nói rất đỗi bình thường nhưng khi đọc, dường như anh vẫn cảm nhận được tình cảm nồng nhiệt của cô gái nhỏ ẩn sau từng con chữ.
Thậm chí, anh còn có thể tưởng tượng ra cảnh cô ngồi cắn bút, suy nghĩ rồi lại gõ từng chữ lên màn hình. Những câu từ vốn ngay ngắn, đơn giản, bỗng trở nên ngây ngô và đáng yêu đến lạ.
Theo thói quen, anh mở phần ghi chú, cẩn thận ghi lại những sở thích mà cô vô tình tiết lộ trong tin nhắn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)