Chiếc ghế sofa bên cạnh bỗng lún xuống. Lâm Kinh Dương, người bạn thân nhiều năm của anh ghé sát lại, cười trêu:
“Ai nhắn tin vậy? Làm Tần ca của chúng ta mong chờ đến thế cơ à?”
Tần Vân Dã cũng không phủ nhận. Anh vừa nhắn lại hai chữ: “Ăn rồi.”
Sau đó mới quay sang nói với bạn mình: “Sau này sẽ giới thiệu cho các cậu làm quen.”
Lâm Kinh Dương nhướng mày thật cao: “Cậu nghiêm túc đấy à?”
…
“Ăn rồi.” Chỉ vỏn vẹn hai chữ.
Du Hoan rên lên một tiếng. Cảm giác nhiệt tình nhưng chỉ nhận lại sự lạnh nhạt đúng là chẳng dễ chịu chút nào. Nếu không phải vì nhiệm vụ, cô đã sớm mặc kệ Tần Vân Dã rồi.
“Du Hoan.” Nghiêm Di đang ngồi bên dưới bỗng lên tiếng gọi cô.
“Hả?” Du Hoan thò đầu từ giường tầng trên xuống.
Một miếng xoài sấy được đưa đến trước miệng cô.
“Há miệng.” Nghiêm Di nói.
“Cậu chê tớ lắm lời nên muốn bịt miệng tớ đúng không?”
Du Hoan vừa lẩm bẩm vu oan cho bạn, vừa ngoan ngoãn ngậm lấy miếng xoài.
Tuy nói là làm nhiệm vụ, nhưng liên tục nhận lại những phản hồi tiêu cực như vậy, khó tránh khỏi khiến người ta nản lòng.
Du Hoan cẩn thận duy trì vai diễn suốt một thời gian dài, cuối cùng cũng quyết định cho bản thân nghỉ phép vài ngày.
Cô không nhắn tin cho nam chính nữa, mà Tần Vân Dã cũng chẳng chủ động liên lạc với cô. Biết đâu chỉ vài ngày nữa, anh sẽ quên mất cô là ai cũng nên. Nghĩ vậy, Du Hoan càng không còn động lực tiếp tục.
Kỹ năng chơi game cực kỳ tốt, trận nào cũng gánh đội. Cậu cũng rất biết pha trò. Một tiếng “chị ơi”, hai tiếng “chị ơi”, gọi ngọt đến mức khiến người ta không nỡ từ chối.
Thậm chí, cậu còn dụ Du Hoan gọi mình bằng biệt danh “Nháo Nháo”, bảo rằng bình thường Kiều Hi vẫn gọi như vậy. Kết quả, Kiều Hi lập tức bóc phốt:
“Gọi cái gì mà gọi? Còn ‘Nháo Nháo’ nữa chứ. Từ năm tám tuổi đã chê biệt danh này mất mặt, không cho ai gọi rồi. Bây giờ lại nhớ ra à?”
Chàng trai vốn nhanh mồm nhanh miệng hiếm khi bị chọc đến cứng họng. Vành tai cậu chậm rãi nhuộm một màu hồng nhạt. Cậu cuống cuồng vò đầu bứt tóc, mở micro lớn tiếng phản bác, cố gắng át đi giọng nói của chị mình.
Du Hoan nằm bò trên giường, nghe hai chị em đấu khẩu mà cười không ngừng.
Anh chàng đẹp trai mà gần đây Kiều Hi đang theo đuổi gọi điện đến, cô lập tức chặn luôn Kiều Duệ.
Du Hoan cũng định thoát game. Đúng lúc cô chuẩn bị tháo tai nghe thì nghe thấy Kiều Duệ lẩm bẩm một câu:
“Em chỉ muốn nghe chị ấy gọi em là Nháo Nháo thôi mà, có sao đâu.”
Giọng điệu chẳng khác nào một đứa trẻ không được cho kẹo.
Du Hoan lại bật cười.
Sau đó Kiều Hi bị anh chàng đẹp trai kia kéo sang chơi một trò khác, chỉ còn lại Kiều Duệ tiếp tục chơi cùng Du Hoan.
Không thể phủ nhận, Kiều Duệ là một đồng đội chơi game vô cùng lý tưởng. Kỹ năng tốt, thái độ tốt, nhiệt tình, năng động, giọng nói lại rất dễ nghe.
Không phải kiểu cố tình làm ra vẻ, mà là chất giọng tự nhiên, dù chỉ nói đùa vài câu cũng khiến người khác cảm thấy rất dễ chịu. Mỗi lần chơi game cùng cậu Du Hoan đều cười suốt cả buổi.
Cứ thế, cô thoải mái nghỉ ngơi suốt mấy ngày liền. Đến lúc này, cô mới nhớ ra mình còn một nhiệm vụ mang tên Tần Vân Dã.
Nghỉ học thì còn có thể học bù, nhưng nghỉ đóng vai quá lâu thì hình như cũng không ổn lắm. Bây giờ mới nhắn tin, e rằng không có chút thành ý nào.
Du Hoan bắt đầu do dự.
Tháng sau là sinh nhật của một người lớn trong nhà họ Kiều. Lúc này, Kiều Hi đang gọi điện nói chuyện với Kiều Duệ. Thấy bộ dạng ủ rũ của Du Hoan, cô thuận miệng hỏi:
“Sao thế, Du Hoan bảo bối?”
“Tớ muốn gọi điện cho Tần Vân Dã.” Du Hoan ôm điện thoại, vẻ mặt đầy mâu thuẫn.
Kiều Hi bật cười:
“Ôi trời, cậu im lặng lâu như vậy, tớ còn tưởng cậu từ bỏ rồi cơ. Hóa ra vẫn còn nhớ đến người ta à? Muốn gọi thì cứ gọi đi.”
“Nhỡ anh ấy không nghe máy thì mất mặt lắm.” Du Hoan nhỏ giọng lẩm bẩm.
Kiều Hi còn chưa kịp nói gì thì đã bị Kiều Duệ chen ngang. Ở đầu dây bên kia, cậu lập tức la lên:
“Cái gì? Cái gì cơ? Chị Hoan Hoan có chuyện gì thế?”
Bên này, Du Hoan nghĩ bụng, đằng nào cũng phải đối mặt. Cô cắn răng bấm nút gọi. Nhưng mà cô còn chưa kịp suy nghĩ xem có nên hối hận hay không thì cuộc gọi đã được kết nối.
Nhìn số giây trên màn hình bắt đầu nhảy lên, Du Hoan vẫn chưa hoàn hồn. Cho đến khi giọng nói trầm thấp, dễ nghe đặc trưng của Tần Vân Dã vang lên từ đầu dây bên kia:
“Xin chào.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)