Có lẽ vì lần gặp trước cách đây khá lâu nên khi đứng trước mặt anh, cô lại cảm thấy hơi xa lạ.
“Xin chào.” Cô khô khan chào hỏi một câu.
Giọng nói của Tần Vân Dã trong trẻo và dịu dàng:
“Có chuyện gì sao?”
Anh hơi cúi đầu nhìn cô.
Tỏ tình nhiều lần như vậy mà vẫn giống như đang nói chuyện với một người xa lạ. Quả nhiên, nam chính không phải người mà một nữ phụ có thể mơ tưởng đến.
Du Hoan đã quá quen với quy trình tỏ tình này. Cô đưa hoa về phía Tần Vân Dã.
“Em… em muốn tặng cái này cho anh.”
Những cánh hoa hồng khẽ lay động, giống như đang kể lại tâm sự thấp thỏm của một cô gái đang yêu.
Tần Vân Dã nhìn chằm chằm vào cành hoa trong tay cô, đầu ngón tay khẽ cử động.
Anh nghĩ, một cô gái chưa từng trải đời nhất thời nảy sinh cảm giác mới mẻ cũng là chuyện bình thường. Có lẽ lúc này cô thật sự thích anh, nhưng liệu tình cảm ấy có thể kéo dài bao lâu thì không ai biết được.
Anh âm thầm kiềm chế ý định đưa tay nhận lấy, khẽ cụp mắt nói: “Xin lỗi…”
Du Hoan vốn đã biết trước kết quả nên chẳng hề bất ngờ. Cô vội vàng kiễng chân nhìn ra phía sau xem Nghiêm Di còn đứng đó hay không, rồi lập tức nhét cành hoa vào tay anh.
Sự tiếp xúc bất ngờ khiến cổ họng Tần Vân Dã bỗng trở nên khô khốc. Anh nhìn chằm chằm vào cô gái trước mặt, cảm giác nóng ran vẫn còn vương lại nơi đầu ngón tay vừa chạm vào cô.
“Anh cứ nhận lấy đi.” Cô gái nhỏ nói: “Có vứt đi cũng không sao.”
Hai câu nói đơn giản ấy dường như đã tiêu tốn hết toàn bộ dũng khí của cô. Nói xong, cô lập tức xoay người bỏ chạy, không dám quay đầu lại nhìn.
Tần Vân Dã cầm cành hoa trong tay, cúi đầu ngắm nghía một lúc lâu.
Đám đông dần tản đi. Chiếc thùng rác nhỏ đặt bên cạnh cửa cũng hiện ra trong tầm mắt mọi người.
Tần Vân Dã bước về phía đó. Khoảng cách giữa anh và chiếc thùng rác ngày càng gần. Nhưng khi đi ngang qua anh chẳng hề dừng lại. Ngược lại, anh còn cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên cành hoa hồng.
“Sao có thể vứt đi được chứ.” Anh khẽ lẩm bẩm.
“Đi ăn cá nướng thôi!” Du Hoan vui vẻ reo lên khi sánh vai cùng các bạn cùng phòng.
Đó là một quán cá nướng rất nổi tiếng, nguyên liệu tươi ngon, hương vị đậm đà và chuẩn vị.
Chủ quán là một cặp vợ chồng trung niên. Vì không giỏi sử dụng mạng xã hội nên họ gần như không quảng bá gì cả. Khách đến quán chủ yếu đều là khách quen giới thiệu cho nhau.
Có lẽ vì cảm kích sự ủng hộ của khách nên mỗi bàn đều được tặng thêm trái cây hoặc một vài món ăn kèm. Đồ uống hoàn toàn miễn phí, ai muốn uống gì thì tự đến khu vực tự phục vụ để lấy.
Nghiêm Di đi lấy nước một mình. Thấy trên tay có thể cầm được hai ly, cô quay sang hỏi Du Hoan muốn uống gì. Đôi mắt Du Hoan lập tức sáng lên.
“Sprite, Coca, nước chanh, cà phê… Tớ muốn mỗi loại một ly.”
“Đừng mơ nữa. Tự đến lấy đi.” Nghiêm Di lạnh lùng đáp.
Trong quán vốn đã rất náo nhiệt, lại thêm đông người nên mọi người xung quanh lập tức bật cười. Thật sự chẳng chừa cho cô chút thể diện nào.
Du Hoan trừng mắt, hùng hổ bước ra khỏi phòng nhỏ, đi thẳng đến trước mặt Nghiêm Di. Hai người nhìn nhau. Chưa đầy một giây sau, cô lập tức ngoan ngoãn đổi giọng:
“Tớ cố ý nói vậy mà, chỉ là muốn đi cùng cậu thôi.”
“Dẻo miệng, về thôi.” Nghiêm Di liếc cô một cái, nhưng trên tay vẫn cầm sẵn hai ly nước.
Du Hoan vốn cũng không thật sự muốn uống nhiều như vậy. Cô ngoan ngoãn đi theo Nghiêm Di trở về bàn.
Khi đi ngang qua quầy thu ngân, bỗng nhiên cô có cảm giác như ai đó đang nhìn mình. Vừa ngẩng đầu lên, cô đã bắt gặp một đôi mắt trong veo đang mỉm cười.
Chàng trai đứng sau quầy thu ngân trông còn rất trẻ. Chỉ mặc một chiếc áo phông trắng đơn giản nhưng vẫn toát lên vẻ năng động, giống như một sinh viên đi làm thêm.
Bốn mắt chạm nhau. Chàng trai khẽ chớp mắt, ánh nhìn vẫn không hề rời khỏi cô. Khóe môi anh khẽ cong lên, chậm rãi nở một nụ cười.
“Thơm quá, thơm quá…”
“Nóng quá…”
“Mau uống một chút nước đi.”
Du Hoan vội vàng đưa ly nước trong tay cho Lâm Khâm, sau đó lon ton chạy ra ngoài lấy thêm một ly khác, tiện thể rót đầy ly cho Nghiêm Di.
Lâm Khâm thoáng ngẩn người. Những buổi tụ tập như thế này vốn là chuyện thường xuyên của ký túc xá các cô. Một nhóm con gái ngồi quây quần bên nhau, ăn một bữa thật ngon, chụp vài tấm ảnh xinh đẹp đăng lên mạng xã hội, đồng thời cũng là dịp để gắn kết tình cảm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)