Lưu thị thở dài một tiếng: “Bành sư gia vừa đi, đã cuỗm theo không ít tâm phúc của lão gia, những kẻ đắc lực bên cạnh lão gia đã hao hụt mất bảy tám phần.
Hậu viện của chúng ta cũng chẳng còn mấy người thực bụng muốn ở lại. Cả một khuôn viên rộng lớn thế này mà phòng ốc trống không hơn một nửa, so với nửa năm trước quả là một trời một vực, chẳng biết ngày tháng này bao giờ mới đến hồi kết.” Dứt lời, bà rút chiếc khăn lụa ra thấm lệ.
Tề ma ma vội vàng khuyên nhủ: “Phu nhân ngàn vạn lần chớ nên đau buồn, lão thái gia trong phủ xem ra đã không còn bận tâm đến lão gia nữa, chúng ta phải dồn hết hi vọng vào Đại ca nhi. Chỉ cần hắn đỗ đạt, gia đình ta vẫn còn cơ hội vực dậy.”
Lưu thị gạt nước mắt, nói: “Ta cứ tưởng lão gia gây ra tai họa lần này, ta theo ông ấy chịu khổ cũng đành, chứ không đến nỗi liên lụy đến nhi tử ta. Đã biết Kỳ ca nhi đỗ Tú tài rồi, vậy mà lão thái gia vẫn không chịu để nó ở lại kinh thành đi học, cứ nhất quyết phải đuổi cả nhà chúng ta đi mới cam lòng, lại còn viện cớ mời tộc trưởng đến cứng rắn phân gia.
Kỳ ca nhi theo chúng ta đến cái nơi khỉ ho cò gáy này, lấy đâu ra tiên sinh giỏi để theo học? Chuyện đỗ Cử nhân đã là gian nan, chứ đừng nói đến thi đỗ Tiến sĩ.” Dứt lời, nước mắt lại tuôn rơi như suối.
Tề ma ma trong lòng thừa biết việc lão thái gia kiên quyết phân gia lúc lão gia lâm nạn chính là muốn rạch ròi ranh giới, đuổi cổ ra khỏi nhà, coi như đã vứt bỏ gia đình lão gia rồi, nhưng ngoài miệng tuyệt nhiên không dám thốt ra nửa lời bất kính.
Nàng ta đành đổi chủ đề an ủi Lưu thị: “Đại công tử nhìn qua đã thấy là người có tiền đồ, phu nhân tuyệt đối đừng than vãn trước mặt hắn. Nô tỳ nghe nói đọc vạn quyển sách không bằng đi vạn dặm đường, biết đâu Đại công tử đến vùng non nước hữu tình này lại càng văn tư tuôn trào thì sao. Hiện tại không thể nói những lời ủ rũ, phu nhân phải xốc lại tinh thần để cai quản nội trạch mới phải.”
Lưu thị được khuyên nhủ một hồi lâu cuối cùng cũng bình tâm trở lại, nắm lấy tay Tề ma ma nói: “Ngươi hãy gom góp lại sổ sách, xem thử trong nhà còn lại bao nhiêu bạc. Doanh trại lưu dân trước cổng thành giống như một cái hố không đáy vậy, gia đình chúng ta có bao nhiêu của nả mà ngày nào cũng lấp vào đó như thế?”
Nhắc đến chuyện này, Tề ma ma cũng không kìm được mà thở dài: “Lão gia cứ mù quáng mềm lòng, nào đâu biết gia cảnh khó khăn, đã đến mức ngay cả hạ nhân cũng chẳng thuê nổi nữa rồi.”
Nhắc đến Mạnh đại lão gia, Lưu thị lại thêm một trận thở dài, làm quan mười mấy năm trời mà chỉ biết tới thi thư thánh hiền, tuyệt nhiên chẳng mảy may đoái hoài tới chuyện kinh tế đường quan lộ.
Lưu thị nói: “Vốn dĩ nhà bếp cần ba người làm việc, nay gia cảnh khó khăn, chỉ đành tạm thời tìm một phụ bếp cho Mao ma ma. Nha đầu nhóm lửa kia tháo vát như vậy, sau này chúng ta cũng chẳng cần tuyển thêm người nữa.
Từ tháng này trở đi, tăng cho Mao ma ma thêm một trăm văn tiền tháng đi, sau này mọi việc cơm nước trong phủ đều giao hết cho bà ấy lo liệu. Ngươi truyền lời xuống, từ nay các phòng trong nội viện tự sai nha hoàn đến bếp lấy cơm, nhà bếp không cần mang cơm đến nữa.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


