Vệ Đại Quốc theo bản năng đứng thẳng người, phục tùng mệnh lệnh là bản năng của anh ta, ngay sau đó liền đi chạy bộ. Chỉ đến lúc chạy mới nhận ra, vừa rồi mình còn nói cảm ơn Phó đoàn trưởng Triệu vì đã cứu Khương An Tĩnh, sao đối phương lại bắt anh ta đi chạy bộ?
Vệ Đại Quốc nghĩ mãi không hiểu, nhưng Triệu Cảnh Hòa lại nghĩ rất rõ ràng, anh chính là đang trả thù Vệ Đại Quốc.
Lý do trả thù có hai:
Thứ nhất, không cần phải nghi ngờ, chính là vì Khương An Tĩnh đã đá anh một cú. May mà lúc kiểm tra không phát hiện tiểu ra máu, nếu không thì nghiêm trọng rồi.
Đời này Triệu Cảnh Hòa chưa từng mất mặt như vậy. Trong mắt anh, kiểu đau đớn khó nói thành lời này chính là một chuyện mất mặt, nhất là còn bị Hầu Tuấn biết. Anh không thể làm gì thủ phạm, chẳng lẽ trả thù người đàn ông của thủ phạm cũng không được sao? Vì vậy sáng sớm hôm nay anh đã đến chờ Vệ Đại Quốc, mà Vệ Đại Quốc cũng thật không biết nhìn tình hình, còn cố tình chạy đến nói cảm ơn anh.
Thứ hai, Triệu Cảnh Hòa anh không phải lập tức lao xuống cứu người, mà là sau khi xác nhận đối phương thực sự có ý định nhảy biển tự sát mới đi cứu, nếu không hấp tấp lao ra, ngược lại sẽ phản tác dụng.
Vậy vấn đề là, tại sao vợ Vệ Đại Quốc lại có ý định nhảy biển tự sát?
Đồng chí Triệu Cảnh Hòa độc thân vui vẻ tỏ vẻ không hiểu, cũng chẳng cần phải hiểu. Vợ có ý định tự sát, vậy chắc chắn người chồng cũng có vấn đề. Cho nên tìm Vệ Đại Quốc là đúng rồi.
Vệ Đại Quốc còn chưa chạy xong năm mươi vòng, người trên sân huấn luyện đã lục tục đông lên. Nhìn thấy Vệ Đại Quốc đang chạy bộ, những người đến sau đều tỏ vẻ không hiểu. Có người xì xào, là Phó đoàn trưởng Triệu bảo Trung đội trưởng Vệ chạy.
Lúc Vệ Đại Quốc đến tìm Triệu Cảnh Hòa, trên sân huấn luyện đã có người khác. Mặc dù những người đó không nghe rõ lúc ấy Triệu Cảnh Hòa và Vệ Đại Quốc nói gì, nhưng Vệ Đại Quốc vừa tìm Triệu Cảnh Hòa xong đã đi chạy bộ.
Vì vậy mọi người có lý do nghi ngờ chuyện này có liên quan đến Triệu Cảnh Hòa.
Nhưng chuyện liên quan đến Phó đoàn trưởng Triệu, đương nhiên mọi người không dám hỏi.
Thế nhưng người khác không dám hỏi, Từ Văn Kiệt lại dám hỏi. Hai người đều là phó đoàn trưởng, anh ta có thâm niên và tuổi tác đều lớn hơn Triệu Cảnh Hòa. Sở dĩ cấp bậc ngang nhau là vì Triệu Cảnh Hòa tốt nghiệp trường quân đội, điểm xuất phát cao hơn anh ta, vừa vào đã là trung đội trưởng, ít phải phấn đấu hơn người khác bảy tám năm. Đợi người khác từ lính quèn phấn đấu lên trung đội trưởng, anh đã lên phó đoàn trưởng rồi.
Quả nhiên, học hành tử tế đúng là không giống người thường.
Có điều Từ Văn Kiệt anh ta không có tố chất học hành.
Từ Văn Kiệt vừa đến đã nhìn thấy cả sân chỉ có một mình Vệ Đại Quốc đang chạy. Anh ta tiện miệng hỏi một người gần đó, biết được một chút tình hình rồi đi về phía Triệu Cảnh Hòa.
“Cảnh Hòa...” Từ Văn Kiệt đi đến bên cạnh Triệu Cảnh Hòa, “Nghe nói Vệ Đại Quốc bị cậu phạt, cậu ta phạm chuyện gì vậy?” Anh ta cũng không phải đến dò hỏi tình hình thay Vệ Đại Quốc. Cấp trên phạt cấp dưới chạy bộ, trong mắt bọn họ chẳng gọi là trừng phạt, cùng lắm chỉ là tăng thêm lượng huấn luyện. Anh ta đơn thuần tò mò mà thôi. Vệ Đại Quốc là em rể tương lai của anh ta, nếu là người khác thì anh ta chẳng có lòng hiếu kỳ này.
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

