Kéo cảm xúc của đối phương lên đến mức cao nhất, nhìn vẻ biết ơn và sự áy náy càng sâu trong mắt anh ta, Khương An Tĩnh tự cho mình một điểm cộng. Nói thế nào nhỉ? Nếu Vệ Đại Quốc thật sự là một kẻ vô lương tâm, cô có làm vậy cũng chẳng thể khơi dậy lương tâm của đối phương. Chính kiểu người không hoàn toàn xấu này mới dễ kéo cảm xúc.
“Em yên tâm, nó cũng là con trai tôi, tôi sẽ không có lỗi với nó.” Vệ Đại Quốc gần như muốn thề luôn. Thậm chí anh ta còn nghĩ, sau này nếu có cơ hội, anh ta cũng phải bù đắp cho Khương An Tĩnh vì sự hiểu chuyện của cô. Đây là món nợ anh ta nợ Khương An Tĩnh.
“Tôi có yên tâm hay không thì phải xem sau này anh làm thế nào.” Khương An Tĩnh chẳng tin lời đàn ông, phải nhìn hành động của đàn ông mới được. “Đúng rồi. Chuyện hôm qua Phó đoàn trưởng Triệu cứu tôi, tôi phải đi cảm ơn anh ấy. Anh xem khi nào tiện thì dẫn tôi đi gặp anh ấy?”
Vệ Đại Quốc nghĩ một chút: “Chuyện này để tôi đi cảm ơn anh ấy.”
“Được, anh đi đi.” Hiện giờ cô và Vệ Đại Quốc vẫn chưa ly hôn, quả thật Vệ Đại Quốc đi cảm ơn đối phương sẽ thích hợp hơn. Nhưng trong lòng Khương An Tĩnh cảm thấy, nếu có cơ hội, cô vẫn phải đích thân cảm ơn Triệu Cảnh Hòa.
Hai người nói chuyện một lúc rồi cùng Tiểu Vệ Minh ra khỏi nhà. Vệ Đại Quốc đến doanh bộ làm việc, còn Khương An Tĩnh đưa Tiểu Vệ Minh đến nhà trẻ.
Lúc này vừa đúng giờ đi làm và đi học. Nguyên chủ theo quân mới nửa năm, vì tính tình tốt, an phận, lại không nói xấu người khác, tuy không giao du nhiều nhưng cũng có mấy người quan hệ khá tốt. Một người là Tưởng Lan Hoa mà Khương An Tĩnh gặp hôm qua, chồng cô ấy tên Tưởng Hưng Trung. Vợ chồng họ cùng một đại đội, đại đội của họ có rất nhiều người mang họ Tưởng nhưng không có quan hệ huyết thống, cũng không có quy định cùng họ thì không được kết hôn. Một người khác là hàng xóm, chồng là Phó đại đội trưởng tên Vương Đại Bằng, vợ tên Vương Quyên. Hai người đều là người nhà của cán bộ đại đội, thường xuyên cùng nhau ra đồng hoặc đi mua thức ăn, quan hệ cũng khá thân.
Khương An Tĩnh vừa ra khỏi nhà đã gặp bọn họ. Nhà mọi người đều ở khá gần nhau nên chào hỏi lẫn nhau.
Sau khi đưa Tiểu Vệ Minh vào nhà trẻ, Khương An Tĩnh đứng tại chỗ nhìn bóng lưng cậu bé hồi lâu. Nghĩ một chút, cô xoay người đi về phía phòng gác. Cô biết theo quy luật của những người xuyên sách, khả năng mình quay trở về gần như cực kỳ nhỏ, cho nên cô phải nhanh chóng hòa nhập với thời đại này.
Cùng lúc đó, tại doanh bộ, Vệ Đại Quốc nhìn thấy Triệu Cảnh Hòa. Anh mặc bộ đồ huấn luyện, dựa vào xà kép, miệng ngậm một cọng cỏ, đang ngẩng đầu nhìn trời.
“Phó đoàn trưởng Triệu.” Vệ Đại Quốc do dự một chút rồi đi tới, “Hôm qua cảm ơn anh đã cứu vợ tôi.”
Triệu Cảnh Hòa nhìn anh ta, đôi mắt sâu thẳm che đi vẻ sắc bén, nhưng ánh mắt nhìn Vệ Đại Quốc vẫn mang theo sự dò xét.
Vệ Đại Quốc nuốt nước miếng. Rõ ràng đã chuẩn bị tâm lý, nhưng bị Triệu Cảnh Hòa nhìn như vậy, trong lòng anh ta vẫn vô cớ căng thẳng.
Mọi người đều biết Triệu Cảnh Hòa không giống rất nhiều người trong đại đội. Anh không thô kệch như những người đàn ông khác trong đại đội. Mọi người tắm rửa chỉ xối qua một lượt là xong, còn anh sẽ dùng xà phòng tắm rửa thật kỹ. Mọi người gội đầu xong dùng khăn lau tóc, còn anh có một chiếc máy sấy khiến ai nấy đều ghen tị. Chân mọi người đều có mùi hôi, có khi mấy ngày không thay tất, còn anh ngày nào cũng thay tất, sạch sẽ đến mức quá đáng.
“Chạy 50 vòng.” Triệu Cảnh Hòa vừa nhìn thấy anh ta đã cảm thấy trứng mình cũng đau theo. Anh nào có không gây khó dễ cho Vệ Đại Quốc như Khương An Tĩnh nghĩ, anh còn muốn đá nát trứng của Vệ Đại Quốc luôn. Cái nghiệp do phụ nữ gây ra, đàn ông phải trả, anh cảm thấy mình nghĩ chẳng sai chút nào.
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

