Khương An Tĩnh: “...”
Được rồi, là cô nghĩ nhiều.
Nhưng nếu đã ghét như vậy thì tại sao còn tự bò trên giường chứ? Đúng là một cậu nhóc khẩu thị tâm phi.
Nhà họ Từ.
“Con nói gì?” Từ sư trưởng nhìn cô con gái mình thương yêu nhất, “Sắp xếp cho vợ Vệ Đại Quốc vào làm ở hiệu thuốc của trạm quân y trong đại viện?”
Sau khi Vệ Đại Quốc rời đi, Từ Văn Tú lập tức đến nhà cha mẹ. Chuyện Vệ Đại Quốc nói cô không thể tự mình giải quyết, phải nhờ cha mình.
“Cô ta nói, muốn cô ta ly hôn với Đại Quốc thì phải cho cô ta một công việc ở hiệu thuốc.”
“Cô ta đúng là tinh ranh.” Bà Từ cau mày. Theo trực giác của phụ nữ, người vợ này của Vệ Đại Quốc e rằng không phải người dễ đối phó.
Từ Văn Tú nói: “Đại Quốc nói rồi, nếu sắp xếp công việc này cho Khương An Tĩnh thì con của họ sẽ theo Khương An Tĩnh, cô ta cũng đồng ý rồi.”
Vừa nghe nói đứa trẻ sẽ theo mẹ, bà Từ cũng thở phào nhẹ nhõm. Mẹ kế vốn chẳng dễ làm.
Từ Văn Tú lại nói: “Dù sao chuyện này quả thật là con có lỗi với người ta, bồi thường cho cô ta một công việc đi, như vậy con cũng không còn áy náy nữa. Nhưng nói cho cùng, ngoài lỗi của con ra, chẳng lẽ bố không có lỗi sao? Nếu năm đó bố không phản đối con và Đại Quốc thì đâu có nhiều chuyện như vậy?”
“Con... con...” Từ sư trưởng tức đến mức mặt mày đen lại.
Nhưng Từ Văn Tú chẳng hề sợ: “Bố, bố giúp con đi mà. Bố, bố cũng đâu muốn nhìn con cứ làm góa phụ mãi đúng không?”
Cô ta bước tới ôm lấy cánh tay Từ sư trưởng làm nũng.
Từ sư trưởng thở dài thật sâu. Dù tức giận đến đâu, có một câu con gái nói đúng. Chuyện này là lỗi của Văn Tú, vợ Vệ Đại Quốc là người vô tội. Cả đời Từ Thiết Đản ông quang minh lỗi lạc, vậy mà riêng chuyện của con gái lại thấy thẹn trong lòng.
“Sắp xếp một suất thì được, nhưng trực tiếp cho vợ Vệ Đại Quốc thì không được. Trạm quân y chắc sẽ công khai tuyển người, như vậy mới không bị người ta dị nghị. Nhưng nếu cô ta muốn vị trí đó thì chắc cũng hiểu biết một chút về lĩnh vực này chứ?”
Từ Văn Tú vội nói: “Bố thông minh thật đấy. Đại Quốc nói cha của Khương An Tĩnh là bác sĩ ở trạm xá, nên cô ta cũng biết một chút về Đông y và Tây y.”
Từ sư trưởng khoát tay: “Chuyện này dừng ở đây. Văn Tú đã có lỗi với người ta rồi, những chuyện khác chúng ta đừng can thiệp. Đừng nói một nữ đồng chí như cô ta có thể gây ra sóng gió gì, quyền thế trong tay chúng ta cũng không phải để đối phó với dân thường. Còn những lời khó nghe... sau khi Vệ Đại Quốc ly hôn, bảo Văn Tú để tang cho Thẩm Bân một năm rồi hai người hãy kết hôn.”
Bà Từ trước giờ vẫn nghe lời chồng. Ở nhà, chồng bà là người quyết định mọi chuyện, ông đã nói vậy thì bà cũng không nói gì thêm. Dù sao Văn Tú đã để tang được nửa năm rồi, thêm nửa năm nữa là đủ một năm, thời gian cũng trôi qua rất nhanh.
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


