Sau khi Vệ Đại Quốc rời đi không bao lâu, Khương An Tĩnh và Tiểu Vệ Minh cũng ăn cơm xong. Ăn xong, Khương An Tĩnh lập tức đun nước nóng để tắm.
Đây vẫn là lần đầu tiên Khương An Tĩnh nhóm lửa bằng bếp củi. Mặc dù có ký ức của nguyên chủ, nhưng trong cuộc sống hiện đại đã quen dùng bếp gas và nồi điện, lúc mới nhóm lửa cô vẫn có chút vụng về.
Chỉ là trong quá trình nhóm lửa, cô dần cảm nhận được cảm giác thành tựu khi ngọn lửa bùng lên. Có lẽ vì đây là lần đầu trải nghiệm nên cô cảm thấy dùng một que diêm nhóm cho lửa cháy bùng lên là một chuyện rất thú vị.
Trong lúc đun nước nóng, Khương An Tĩnh còn dẫn Tiểu Vệ Minh cùng đánh răng. Nguyên chủ vốn là người khá chú trọng vệ sinh. Trong thời đại mà rất nhiều người còn dùng chung một chiếc bàn chải đánh răng, nguyên chủ và Tiểu Vệ Minh đều có bàn chải và cốc riêng. Có lẽ đây cũng là thói quen vệ sinh mà cha Khương, vốn là bác sĩ, đã mang đến cho gia đình.
Đánh răng xong, chờ nước sôi, Khương An Tĩnh bê chiếc chậu gỗ lớn ra phòng ăn, pha nước rồi tắm cho Tiểu Vệ Minh trước. Chẳng qua cô vừa pha nước xong, Tiểu Vệ Minh đã tự cởi quần áo, ngoan ngoãn ngồi vào chậu gỗ.
Nhìn cậu nhóc toàn thân trần trụi nhưng vẫn mũm mĩm, Khương An Tĩnh không khỏi bật cười.
Tiểu Vệ Minh là một cậu nhóc rất ngoan. Lúc tắm, cậu còn yên tĩnh hơn bình thường, giống như một con búp bê vải, không hiếu động như những đứa trẻ khác.
Tắm rửa sạch sẽ, lau khô rồi bế lên giường cho cậu, Khương An Tĩnh nhanh chóng tắm gội cho mình. Chỉ có điều vấn đề lại xuất hiện. Gội đầu xong không có máy sấy, tóc khô rất chậm. Cô đành học theo nguyên chủ trong ký ức, hai tay nắm hai đầu khăn, vung qua vung lại như nhảy dây để làm khô tóc.
Không ngờ cách này thật sự khiến tóc khô nhanh hơn.
Đến khi tóc khô được một nửa thì trời đã tối hẳn, Vệ Đại Quốc vẫn chưa về.
Mặc dù muốn biết kết quả cuộc nói chuyện của Vệ Đại Quốc, nhưng Khương An Tĩnh biết chuyện này cô không thể tỏ ra sốt ruột. Người muốn ly hôn là bọn họ, cô càng không sốt ruột thì Vệ Đại Quốc càng sốt ruột. Dù sao... cơ hội dựa vào nhà họ Từ, anh ta không muốn bỏ lỡ.
Khương An Tĩnh đóng cửa rồi trở về phòng, chỉ thấy cậu nhóc trên giường đang bò tới bò lui như một chú rùa con, chẳng biết đang chơi trò gì.
Thấy mẹ tới, cậu nhóc cũng không bò nữa, ngồi ngay ngắn nhìn cô.
“Bảo bối, vừa nãy con đang làm gì thế?” Khương An Tĩnh tò mò hỏi.
“Đang bò ạ.” Tiểu Vệ Minh đáp.
Tiểu Vệ Minh do dự một chút: “Con... con không thi.”
“Ơ? Tại sao? Có chuyện gì xảy ra sao?” Tim Khương An Tĩnh chợt thắt lại. Tiểu Vệ Minh mới vào nhà trẻ từ tháng Chín, chẳng lẽ vì tuổi còn nhỏ, lại là học sinh mới, thêm tính cách không hoạt bát nên bị những đứa trẻ khác bắt nạt?
Dù có nghi ngờ như vậy, cô vẫn phải nghe Tiểu Vệ Minh nói trước.
Tiểu Vệ Minh lắc đầu, hơi ghét bỏ nói: “Không thi, giống chó con lắm ạ.” Cậu thà tự lén bò ở nhà còn hơn bò cùng người khác, cảm thấy như vậy trông ngốc lắm.
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


