Đại Thành khá quen Dương Tam Lang trước kia. Trước lúc Dương Tam Lang đi quân dịch, hắn từng dẫn Đại Thành lên núi săn thú. Từ khi Dương Tam Lang trở về sau binh dịch đến nay, hai người vẫn chưa gặp lại. Đại Thành lần theo vị trí trong trí nhớ mà đi.
Từ nhà hắn tới thôn Tam Miếu không xa, khoảng tám chín dặm. Chỉ là sau khi Dương Tam Lang trở về, hắn phân gia với nhà họ Dương rồi dọn tới chỗ ở mới, không dễ tìm. Đại Thành vừa đi vừa hỏi mới tới nơi. Hiện giờ Dương Tam Lang ở dưới chân núi gần Thạch Lĩnh của thôn Tam Miếu, cách hộ dân gần nhất cũng một đoạn. Được cái nơi này khá rộng rãi.
Khi Đại Thành tới, Dương Tam Lang đang ở nhà. Hắn mới dọn tới chưa lâu. Căn nhà cũ không biết xây từ năm nào, nay đã sửa sang lại đôi chút, vừa dọn xong, xung quanh vẫn còn nhiều mảng bùn đất, nhìn chung coi như sạch sẽ.
Dương Tam Lang hẳn mới ăn xong không lâu, bát ăn cơm còn chưa dọn, đặt trên chiếc ghế đá bên cạnh.
Lúc này hắn đang thu dọn củi. Trời hơi nóng, Dương Tam Lang cởi áo trên, mồ hôi men theo lồng ngực chảy xuống. Nếu để Khương Nam nhìn thấy, e nàng sẽ lẩm bẩm trong lòng rằng chuyện này mà thành, sau này Nguyệt Nương có phúc rồi. Tiếc rằng người tới lại là Đại Thành không biết thưởng thức.
“Tam ca, huynh ở nhà à?”
Đại Thành ngẩng đầu nhìn người trước mắt, quan sát như muốn tìm những nét giống với ký ức của mình. Người vẫn là người ấy, chỉ cao hơn trước, cũng rắn chắc hơn trước.
Không biết có phải vì từng ra chiến trường hay không, giữa mày mắt hắn còn lộ một luồng lạnh lẽo khiến người khác không dám nhìn lâu. Nếu đứng cạnh tiểu cô nhà mình, chắc tiểu cô sẽ bị dọa mất.
“Tam ca, ngày mai còn lên núi không?”
Đại Thành nhớ nhiệm vụ nương giao, vội hỏi.
“Lên núi?”
Dương Tam Lang cầm áo trong tay lau mồ hôi, nhìn thần sắc Đại Thành, trong lòng cũng đoán được vài phần.
“Chẳng phải nghe nương ta nói huynh về rồi sao? Ta nghĩ lâu lắm không gặp, chúng ta cùng lên núi đi một vòng. Nói ra thì từ khi Tam ca đi quân dịch, nương ta không cho ta lên Nam Sơn nữa.” Trong lời Đại Thành còn mang chút tủi thân.
“Được, vậy ngày mai ta thu xếp rồi qua.”
Hoàn thành nhiệm vụ nương giao, Đại Thành cũng yên lòng. Lâu lắm không gặp, hắn khá tò mò cuộc sống của Tam ca. Nhưng phần lớn thời gian đều là Đại Thành hỏi, Tam Lang thỉnh thoảng đáp vài câu. Với một Đại Thành hơi lắm lời, như vậy cũng chẳng thành vấn đề.
Sáng hôm sau trời vừa sáng, cửa nhà Dương Tam Lang đã mở.
Giờ còn sớm, sang nhà người ta cũng không thích hợp. Huống chi tới cửa nào có chuyện đi tay không. Nhân lúc còn thời gian, hắn lại lên sườn núi đi một vòng, định bắt con thỏ rừng hay gà rừng gì đó.
Đợi thời gian vừa phải, Dương Tam Lang thay một bộ quần áo, cầm đồ rồi ra cửa.
Thật ra trong lòng Dương Tam Lang cũng có tính toán. Chuyến này tám chín phần là chuyện làm mai cho hắn.
Từ khi hắn về thôn, Dương lão cha đã mất hai năm, nương theo đại ca sống. Đại ca sớm thành thân, dưới gối cũng có mấy đứa con.
Chiến trường vô tình. Người trong thôn cùng đi quân dịch, có kẻ trở về, có kẻ vĩnh viễn không về được. Huyện nha sẽ phát bạc bồi thường cho những nhà ấy.
Bên nhà họ Dương không nhận được tin tức của hắn, cũng không nhận được bạc bồi thường, đại tẩu càng không vui. Trong nhà sao còn chịu để phần phòng cho Dương Tam Lang?
Đối diện vẻ áy náy của đại ca, Dương Tam Lang chỉ thấy khó chịu. Đây là chuyện gì chứ?
Năm đó khi trong nhà phải có người đi quân dịch, Dương Tam Lang mới mười lăm, còn chưa tới tuổi.
Lão mẫu thương đại ca vừa thành thân, dùng cách “rút thăm” để định ra Dương Tam Lang. Dương Tam Lang nhận. Ai bảo đó là đại ca ruột của hắn? Người một nhà còn nói gì hai nhà?
Đi lính còn được mấy lượng bạc, Dương Tam Lang nghĩ như vậy cuộc sống trong nhà cũng khá hơn. Khi ấy hắn đã suy tính cho nhà rất nhiều.
Kết quả hắn từ chiến trường cửu tử nhất sinh trở về, thứ đối diện lại là sự không tự nhiên của nương ruột, đại ca, sự không tình nguyện của tẩu tử, sự xa lạ của cháu trai cháu gái. Trong cái nhà này, chỗ nào còn một dấu vết thuộc về Dương Tam Lang?
Đã tới bước này thì còn gì để nói. Phân gia.
Ngày phân gia, người trong thôn tới xem không ít. Dương Tam Lang vừa trở về, trong nhà đã ầm ĩ đòi phân gia. Thôn đã bao lâu không có chuyện mới, dân làng vây xem đương nhiên đông.
Có người nói nhà họ Dương nhẫn tâm. Con ruột, huynh đệ ruột vừa về mà đến nhà cũng không cho ở.
Cũng có người đứng về phía nhà họ Dương, nói Dương Tam Lang đã què, giữ trong nhà làm gì, cũng chẳng giúp được việc. Nhà lại không giàu, sớm chia ra thì ai cũng nhẹ gánh hơn.
Còn có người bàn rằng xem ra Dương Tam Lang trở về tay trắng, còn không bằng mấy người về trước. Dù thế nào người ta cũng còn cầm được chút bạc trong tay.
Trong chốc lát, đủ lời bàn tán nổi lên.
Cuối cùng vẫn nhờ uy nghiêm của thôn trưởng mới ép tiếng bàn tán xuống. Việc nhà mình còn chưa nói cho rõ, vậy mà còn rảnh lo chuyện nhà khác. Có công phu ấy chăm ruộng còn hơn gì hết.
Nhà họ Dương có hơn bốn mẫu ruộng tốt, sáu phân ruộng hoang. Ruộng hoang này là khi Dương lão gia tử còn sống khai ra, mới khai được một nửa đã thấy trong đất quá nhiều đá, chẳng thu được gì, thế là lại bỏ hoang một phần.
Dương Tam Lang lấy một mẫu ruộng tốt, cũng nhận luôn mảnh ruộng hoang, đều ở dưới chân Thạch Lĩnh. Tam Lang suy nghĩ rất nhiều. Đã chia thì chia cho dứt khoát, ở xa một chút. Cuối cùng dưới sự chứng kiến của tộc trưởng và thôn trưởng, Dương Tam Lang cùng nhà họ Dương ký phân gia thư.
Dù sao cũng là con ruột, Dương mẫu có rất nhiều không nỡ. Chỉ là cục diện đã thành thế này, nói thêm cũng vô ích, cuối cùng chỉ dặn một câu: “Đã trở về thì sống cho tốt. Tuổi cũng không nhỏ nữa, tiếp theo tìm một tức phụ, ngày tháng sẽ yên ổn.”
Dương Tam Lang đáp. Rời thôn bảy năm, người cùng tuổi với hắn phần lớn đã thành thân, hắn lại không còn quen trong thôn. Dù bản thân muốn ổn định, có tìm được người thích hợp hay không vẫn là chuyện khác.
Ngày nhà họ Dương phân gia, Triệu đại tẩu cũng có mặt. Đây không phải chuyện của thôn mình. Dù Tam Lang từng dẫn Đại Thành chơi khi còn nhỏ, đó là tình cảm giữa trẻ con, người lớn chẳng liên quan. Chuyện phân gia nàng cũng không tiện xen miệng, cùng lắm sau này sang nhà họ Triệu, nếu giúp được gì thì giúp một tay.
Lời Dương mẫu dặn cuối cùng, Triệu đại tẩu về muộn nên cũng nghe vào tai.
Tốt biết bao. Vừa phân gia, không cần phụng dưỡng công bà, trong nhà chỉ có một mình Tam Lang, nhân khẩu đơn giản, tuổi cũng vừa. Chẳng phải trời ban lương duyên sao? Què thì đã sao? Vừa rồi nàng thấy Dương Tam Lang đi mấy bước, chỉ hơi mất cân bằng, chắc là vết thương trên chiến trường.
Một chàng trai tinh thần như vậy, nếu không có vết thương kia, dù nghèo trắng tay cũng chẳng tới lượt muội muội mình, càng không có chuyện hôm nay.
Lúc đi, Triệu thị còn thử đùa một câu, nói muốn tìm tức phụ cho Dương Tam Lang, còn hỏi hắn có yêu cầu gì.
Dương Tam Lang nghĩ lại lúc đó mình trả lời thế nào. Hắn còn tưởng Triệu tẩu tử đùa, chỉ nói tính tình tốt, chịu gả là được. Không ngờ nhanh như vậy đã có tin, cũng không biết là cô nương nhà nào.
“Đại Thành có nhà không?”
Đại Thành nghe có người gọi, vội từ chính viện chạy ra, Triệu thị cũng theo ra.
“Tới thì tới, sao còn mang đồ?” Triệu thị từ chối không được, đành nhận. Sau đó Đại Thành nhận ánh mắt ra hiệu của nương, dẫn Dương Tam Lang lên núi.
“Tam ca, nương ta bảo ta nói một câu. Người muốn nói với huynh không phải ai khác, chính là tiểu cô ta. Huynh vừa về nên chuyện trong thôn chưa rõ. Tiểu cô ta gả đi chưa được hai năm thì nhà xảy ra chuyện, cuộc sống hơi khó khăn. Nương ta thương tiểu cô nên muốn đổi cho nàng một hoàn cảnh khác. Nhưng huynh yên tâm, tiểu cô ta thật sự rất tốt.”
Tiểu cô Đại Thành nói, hồi nhỏ hắn cũng từng gặp. Nam nữ hữu biệt, ấn tượng không sâu, chỉ nhớ là một tiểu cô nương ít nói.
Thời gian trôi thật nhanh. Hắn đi quân dịch rồi trở về, tiểu cô nương năm ấy đã thành thân rồi lại thành quả phụ.
“Bên tiểu cô ngươi không có người à? Họ đồng ý để nàng tái giá?” Tái giá dù sao cũng không phải chuyện nhỏ.
Nghe ý câu này có vẻ còn muốn nói tiếp, Đại Thành lập tức cảm thấy trách nhiệm trên vai nặng nề. Hạnh phúc tương lai của tiểu cô nhà mình đều nằm trên cái miệng hắn rồi.
“Chuyện này Tam ca cứ yên tâm. Ý kiến bà bà của tiểu cô, nương ta đã hỏi trước, bà ấy đồng ý. Nếu không sao có thể nhắc tới chuyện này? Chỉ là đối phương cũng đưa ra một điều kiện, chính là có thể gặp mặt một lần hay không.”
Gặp mặt, lại còn gặp bà bà nhà người ta. Trong lòng Dương Tam Lang hơi luống cuống, nhưng ngoài mặt không lộ nửa phần.
“Đại Thành, bà bà tiểu cô ngươi có dễ nói chuyện không?”
“Tam ca, chuyện này hỏi ta là đúng rồi. Trước kia nương ta thường giao tiếp với bà ấy, mỗi lần về đều tức giận. Nhưng mấy lần gần đây gặp lại, bà ấy là người thông suốt.
Hơn nữa đã đồng ý rồi, sau này người sống với tiểu cô ta là huynh. Chỉ cần huynh đối tốt với tiểu cô, ta tin bà ấy cũng chẳng bới được lỗi gì. Huynh cứ yên tâm đi!”
Đại Thành dẫn Dương Tam Lang dừng ở một lưng chừng núi. Đúng lúc hắn nhìn thấy Triệu đại tẩu dẫn người ngồi ở chỗ râm mát không xa. Vị trí này không quá bắt mắt. Chuyện chưa thành thì phải nghĩ nhiều một chút, Triệu đại nương sắp xếp rất chu toàn.
Dương Tam Lang nhìn sang. Người mặc áo xanh lá hẳn là tiểu cô Nguyệt Nương của Đại Thành. Triệu đại nương hắn quen, vậy người còn lại chính là bà bà Nguyệt Nương muốn gặp hắn.
Nhiệt độ trên Nam Sơn thấp hơn một chút. Một trận gió thổi qua, cảnh này tình này thật giống nơi vị quân y trên chiến trường từng lẩm bẩm là chốn an thân tuyệt đẹp biết bao.
Chỉ là lúc này Dương Tam Lang không có tâm trạng ngắm cảnh. Mấy người kia đang đi về phía này, càng lúc càng gần. Hắn vội âm thầm kéo lại vạt áo, chỉnh trang quần áo mình.
Khương Nam nhìn thấy hết động tác ấy. Biết chú ý hình tượng trước người ngoài, cộng điểm.
“Tam Lang, đây là Tam bà bà của ngươi. Chúng ta lên đây cắt ít cỏ lợn. Lần trước gặp vội quá, hiếm khi ngươi tới đây. Trưa nay ở lại cùng Đại Thành đi, đừng về nữa. Đại nương nấu cơm cho các ngươi.”
Dương Tam Lang quy củ hành lễ. Nghe Triệu thị lải nhải, trên mặt hắn không hề có nửa phần mất kiên nhẫn.
Khương Nam thấy Nguyệt Nương lén ngẩng đầu nhìn một cái rồi lại né ra sau, chỉ có đôi tai ửng đỏ bán đứng tất cả.
Khương Nam tiếp tục cân nhắc trong lòng. Kính trọng trưởng bối, cộng điểm. Hợp mắt Nguyệt Nương, cộng điểm.
Có điều ngoại hình chàng trai này thật sự rất được điểm. Trong những nam nhân nàng quen ở thôn, ngoài người chồng đã mất của nguyên chủ, người để lại ấn tượng sâu nhất cũng chỉ có Lưu Nhị Hà. Dương Tam Lang đứng cạnh Lưu Nhị Hà thời trẻ chắc cũng không kém. Chiều cao đặt ở hiện đại cũng không thấp, ở đây càng là một người cao lớn nổi bật.
Mặt vuông, da hơi đen, theo mắt Khương Nam thì may mà không phải kiểu tiểu bạch kiểm. Ánh mắt kiên định có thần, phối với dáng người thẳng tắp, gần như không nhìn ra chân có vấn đề. Nếu đứng cạnh Nguyệt Nương, mắt nhìn người của nhà họ Triệu quả thật không tệ. Người như vậy có thể làm trụ cột cho Nguyệt Nương.
Nhưng tướng mạo chỉ là một mặt, tình hình trong nhà còn chưa biết. Từ xưa tới nay, có bao nhiêu nữ tử chỉ nhìn mặt rồi chịu thiệt? Mặt đẹp cũng đâu thể đem ra làm cơm ăn.
“Nguyệt Nương tẩu tử, đây là hậu sinh nhà nào? Trông thật tuấn tú.”
Đầu Nguyệt Nương phía sau càng cúi thấp. Triệu thị là người tinh như vậy, sao nghe không ra ý trong lời? Cửa ngoại hình coi như đã qua, tiếp theo phải nói tới gia cảnh.
Tình hình nhà Dương Tam Lang, Triệu thị nắm rõ trong lòng bàn tay.
“Tam Lang ấy à, là người thôn Tam Miếu phía sau. Chẳng phải vừa đi quân dịch trở về sao? Trong nhà đông người, nghe nói thời gian trước đã phân gia.
Giờ một mình ở riêng. Trong quân doanh còn học được chút tay nghề, không tính quá giỏi nhưng cũng có thể lên núi kiếm ít đồ. Hồi nhỏ từng đọc sách hai năm, chỉ là hơn hai mươi tuổi rồi mà trong nhà vẫn chưa có người biết nóng biết lạnh.”
Khương Nam làm bài đọc hiểu với lời Triệu thị.
Đã phân gia, việc nhà tự làm chủ, chuyện vụn vặt ít. Một mình ở riêng, độc thân. Có tay nghề, nuôi nổi nhà. Từng đọc sách, có chút văn hóa, ra ngoài làm việc cũng không dễ bị lừa. Cộng điểm, cộng điểm, cộng điểm. Toàn là hạng mục cộng điểm. Còn vấn đề ở chân, chỉ cần không phải bẩm sinh, hơn nữa lại bị thương vì phục vụ quốc gia, hoàn toàn có thể chấp nhận.
Dương Tam Lang cũng để ý Nguyệt Nương sau lưng Tam bà bà. Mắt hắn tốt, lúc mấy người mới đi tới đã nhìn rõ dáng vẻ. So với ký ức không khác nhiều, chỉ nẩy nở hơn, rất văn tĩnh, cũng rất đẹp.
Khương Nam nghe hắn nói những lời ấy, cảm thấy người này hiểu chuyện. Lời thẳng, không nhiều, nói đều đúng điểm nàng quan tâm. Sắc mặt nàng cũng thả lỏng.
Triệu thị nhìn tình hình, biết chuyện có thể thành, cũng không ở lại lâu. Nàng gọi người về nhà, còn dặn Đại Thành lát nữa dẫn Tam Lang về ăn cơm. Ở lâu quá để người khác nhìn thấy thì không hay. Tiếp theo là bước kế tiếp của chuyện này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


