Nghe Khương Nam nhả miệng, Triệu thị không ở lại lâu, kéo Triệu đại cữu vội vàng trở về thôn Triệu Gia.
Thời gian không chờ người. Khó khăn lắm Triệu lão thái thái này mới chịu gật đầu, phải nhân lúc nàng chưa đổi ý, hai ngày tới đang rảnh thì sắp xếp cho hai bên gặp mặt, mau chóng định chuyện. Nếu đến lúc nàng lại hối hận, mình thành người không phải trong ngoài, cuối cùng người bị lỡ là Nguyệt Nương, nhà họ Triệu cũng bị liên lụy.
“Đại ca, huynh nói lão bà tử nhà họ Lưu kia thật sự đồng ý rồi?”
Chuyện Triệu Đại Lang sang nhà họ Lưu, Triệu lão nhị cũng biết. Chuyện của muội muội mình, mấy năm qua xảy ra những gì, chuyện nào hắn không rõ? Hắn luôn lo muội muội sống không tốt, bất kể nông nhàn hay nông bận đều tranh thủ sang nhà họ Lưu giúp đỡ.
Giờ nghe đại ca nói lão bà tử kia dễ dàng đồng ý như vậy, hắn vẫn hơi không tin. Mỗi lần tới nhà họ Lưu, người nhà họ Triệu chưa từng tay không, cũng chẳng ít lần bỏ sức.
Từ sau khi nhà họ Lưu xảy ra chuyện, người nhà họ Triệu sang giúp, lão bà tử kia lại tin những lời đồn trong thôn, không chỉ không cho Nguyệt Nương sắc mặt tốt, ngay cả người nhà họ Triệu tới rồi về cũng ôm một bụng tức.
Chỉ nói chuyện gặt lúa mì mấy hôm trước, gần đây lão bà tử thân thể không khỏe thì thôi, ngay cả dịp năm mới lúc thân thể khỏe mạnh, nhà họ Triệu mang lễ năm mới sang cũng suýt cãi nhau.
Nhà muội phu xảy ra những chuyện ấy quả thật khiến người ta đồng tình, nhưng cũng đâu thể đổ hết lên đầu muội muội mình. Triệu lão nhị đã chuẩn bị nếu bên kia không chịu thì sẽ đích thân sang nhà họ Lưu nói cho ra lẽ. Nào ngờ còn chưa tới lượt hắn ra trận, chuyện đã đồng ý rồi?
“Đồng ý thì tốt. Nếu không đồng ý, Triệu lão nhị ta nhất định tới cửa cho nhà họ Lưu biết tay, tiện thể bảo lão thôn trưởng kia quản cho kỹ đám phụ nhân lắm mồm trong thôn, cả ngày không có việc gì làm, chỉ biết sau lưng nhai lưỡi người khác.”
Tiếp theo chính là sắp xếp chuyện hai nhà gặp mặt. Quả phụ tái giá, thành hay không thành đều có quá nhiều thị phi.
Nếu gặp ở nhà họ Lưu thì chẳng khác nào chủ động đưa cán chuyện vào miệng người khác, chỉ khiến lời nhàn nhiều thêm. Chưa nói tới danh tiếng Nguyệt Nương, danh tiếng Khương Nam cũng khỏi cần giữ. Hai bên bàn qua, quyết định lấy cớ Nguyệt Nương về nhà mẹ đẻ sẽ thích hợp hơn nhiều.
Dù thị phi có nhiều đến đâu, vì tiểu muội Nguyệt Nương, liều vậy, cứ lội qua vũng nước đục này một lần.
Triệu đại tẩu hành động rất nhanh. Về nhà chưa được mấy ngày đã nhờ người đưa tin, bảo Nguyệt Nương về nhà mẹ đẻ một chuyến.
Khương Nam dậy sớm sửa soạn cho mình. Đã ở tuổi làm bà bà, trang điểm cũng đơn giản, chỉ thay một bộ váy còn khá mới, nền xanh lam sẫm màu. Vừa mặc lên, tuổi tác lập tức hiện rõ hơn.
Nguyệt Nương mặc áo ngắn màu xanh đậu còn khá mới, bên dưới phối quần dài màu hồng, đơn giản mà vẫn đẹp mắt. Tóc búi thành kế, sau búi cài một chiếc lược gỗ. Những thứ này đều mua sau khi thành thân, mấy hôm trước suýt nữa cũng mang đi cầm.
“Tam đệ muội, sáng sớm thế này dẫn con dâu với cháu đi đâu vậy?”
Khương Nam bế Trường Sinh, trên tay khoác một bọc đồ, đứng chờ Nguyệt Nương khóa cửa xong.
Vốn lo dọc đường gặp nhiều người nên đã cố ý đi sớm, vậy mà vẫn đụng phải.
Thời gian này Lưu nhị tẩu quả thật bị nhốt ở nhà đến phát ngán. Lần trước gặp nguyên chủ, nàng ta chỉ nói mấy câu trước mặt, nguyên chủ đã ngất xỉu. Nàng ta nhìn quanh thấy không có ai, sợ quá vội chạy về nhà.
Mấy hôm sau nghe tứ đệ muội nói người vẫn chưa tỉnh, tám chín phần là sắp mất mạng, nàng ta lo mình dính vào án mạng, mấy ngày ấy ở nhà cứ thấp thỏm, chỉ sợ bị phát hiện rồi có người tìm tới cửa.
Chẳng qua chỉ nói mấy câu thôi, có đến mức mấy ngày không tỉnh sao? Trong lòng tuy lẩm bẩm nhưng nàng ta vẫn không dám xem nhẹ. Ngay cả bị tứ đệ muội châm chọc mấy câu cũng mất luôn tâm tư cãi lại, còn bị người ta nói là đổi tính. Nàng ta cứ ngoan ngoãn ở nhà, không dám ra cửa.
Sau đó nghe tứ đệ muội nói đã thấy nguyên chủ dẫn Trường Sinh đi lại trong thôn, nàng ta mới dần dám ra ngoài. Hôm nay đúng là trùng hợp, vừa ra đã gặp ngay.
Lưu nhị tẩu vẫn hơi chột dạ, dù sao cũng phải tận mắt nhìn người mới yên tâm. Ban đầu còn định lén đứng gần cửa dò xét một chút, ai ngờ lại đụng ngay chính chủ.
Lưu nhị tẩu mắt sắc lại thích chuyện, đương nhiên nhận ra hôm nay hai người ăn mặc khác thường ngày, lòng hiếu kỳ lập tức theo miệng bật ra.
Trong lúc nói chuyện, người trong thôn cũng dần nhiều lên.
“Đúng đấy, nhà Lưu tam, sáng sớm thế này vội đi đâu vậy?”
Bình thường hai người này hiếm khi tụ lại một chỗ, càng không nói vì chuyện hai nhà mà giờ lại đứng cạnh nhau, bắt đầu góp lời.
Người nói là nhị tức phụ nhà thôn trưởng, quan hệ với Lưu nhị tẩu không tệ. Thấy Lưu nhị tẩu đã mở miệng, nàng ta đương nhiên tiến lên giúp. Còn có thật là giúp hay không thì chỉ hai người tự biết.
Chỉ cần chuyện thị phi không rơi lên đầu mình, xem ai bị cười chẳng phải cũng là xem sao?
Khương Nam trước kia cũng từng sống trong hoàn cảnh kiểu này. Che che giấu giấu càng khiến người ta đoán mò, chẳng bằng thoải mái nói rõ. Đưa con dâu về nhà mẹ đẻ có gì phải giấu?
“Lưu nhị tẩu, nhị tẩu, dậy sớm thật đấy. Trong thôn chắc chỉ có hai người thôi. Ta vẫn biết hai người bình thường thân thiết, quả nhiên sáng sớm cũng gặp được nhau.”
“Hai người cũng biết đấy, chẳng phải thời gian trước thân thể ta không khỏe, nằm trên giường hơn nửa tháng, vẫn luôn là Nguyệt Nương chăm sóc sao? Nó vất vả lâu như vậy, nhân lúc trời đẹp cho nó về nhà mẹ đẻ nghỉ hai ngày.
Nhà mẹ đẻ Nguyệt Nương lại xa. Ta làm bà bà, thương con dâu nên đưa nó một đoạn cũng là chuyện nên làm. Nhà họ Triệu chưa từng bạc đãi ta, nhân lúc xương cốt ta còn đi được, sang cửa cảm tạ cũng là lẽ thường. Khương Ngũ Nương ta đâu phải kẻ không biết cảm ơn.”
Thì ra chỉ là đưa con dâu về nhà mẹ đẻ, vậy cũng chẳng có gì đáng nghe nữa. Những người xung quanh vốn dựng tai hóng chuyện lặng lẽ tản đi một ít.
“Nhị tẩu, giờ cũng không còn sớm, hôm nay ta còn phải lên đường. Khi nào rảnh, khi nào rảnh chúng ta lại tụ lại nói chuyện, bồi dưỡng tình cảm. À, chẳng phải nhị tẩu rất tò mò vì sao thời gian trước ta ngã bệnh sao? Đến lúc đó chúng ta cùng từ từ nói chuyện này.”
Từ xa Lưu Nhị Hà nhìn thấy tức phụ mình gặp tam đệ muội, cũng chẳng màng giữ mặt mũi cho nàng ta, lập tức quát: “Lưu thị! Sáng sớm rảnh rỗi đứng đó nói chuyện à? Cháu ở nhà khóc không biết về trông, còn lượn lờ ngoài này làm gì?”
Chuyện tam đệ muội gặp nạn mấy hôm trước Lưu Nhị Hà cũng biết. Hôm ấy tức phụ hắn hoảng hốt chạy về, một người vốn thích ra ngoài lượn lại cứng rắn ở nhà mấy ngày, sao có thể khiến hắn không nghi chuyện này liên quan tới nàng ta?
Năm đó hắn dựa vào một bầu nhiệt huyết, từ chối hôn sự với Khương ngũ cô nương, cưới được cô nương mình thật lòng thích, đương nhiên trong lòng đầy vui mừng.
Sau đó cha hắn lại nối duyên cho tam đệ với Khương ngũ cô nương. Hắn nghĩ chuyện cứ thế là qua, nào ngờ sau thành thân mới phát sinh bao nhiêu việc. Cả nhà cùng dưới một mái, cúi đầu không gặp ngẩng đầu cũng gặp.
Cuối cùng ầm ĩ tới mức tam đệ phân gia. Khi ấy Lưu Nhị Hà mới nhận ra mình đã làm chuyện sai đến mức nào. Chuyện đã tới nước này, hắn cũng chỉ có thể có lỗi với tam đệ.
Tam đệ gặp chuyện, cháu trai lại gặp chuyện, trong lòng Lưu Nhị Hà càng khỏi nói có bao nhiêu hối hận, nhưng hắn cũng không dám xen vào quá nhiều.
Bao nhiêu chuyện cũ mục nát từ năm nào, vậy mà tức phụ hắn vẫn cứ nắm chặt không buông, trong lòng hắn càng bực. Tiếc rằng đời không có thuốc hối hận, hắn chỉ có thể tự mình để mắt tới tức phụ hơn.
Nghe con dâu nói bà bà đã ra khỏi cửa, Lưu Nhị Hà lập tức cảm thấy không ổn, vội vàng chạy tới nhưng vẫn không nhanh bằng chân tức phụ, càng không nhanh bằng miệng nàng ta.
Khương Nam nhìn sang. Đây chính là nhị ca nhà họ Lưu từng có dây dưa với nguyên chủ. Quả thật có một gương mặt tốt: người cao khỏe, mày rậm mắt to, quanh năm đi đây đi đó nên dù đã có tuổi, đôi mắt vẫn lộ vẻ linh hoạt. Không giống Lưu Tam Hà trông trầm lặng thật thà. Chẳng trách năm đó có thể khiến Hoàng tam cô nương nhà thôn trưởng thôn bên nhất quyết không phải hắn thì không gả.
Lưu nhị tẩu thấy Khương Nam cứ nhìn nam nhân nhà mình, đang định mở miệng thì đã bị hắn kéo về nhà. Đều là người một nhà, hắn chẳng ngại mất mặt với nàng ta nữa.
“Nương?” Nguyệt Nương thấy người xung quanh nhiều lên, bà bà nhà mình còn cứ nhìn nhị bá, vội gọi nàng hoàn hồn.
Sau khi gả vào, Nguyệt Nương cũng từng nghe qua chuyện nhà họ Lưu. Nay bà bà giống nàng đều là quả phụ, nếu qua lại hơi nhiều với nhị bá rất dễ lại sinh lời đồn nhảm.
Nếu mình tái giá, bà bà một mình ở trong thôn sẽ khó sống biết bao. Trong khoảnh khắc ấy, Nguyệt Nương bỗng hơi hối hận vì đã nảy ý tái giá.
Khương Nam hoàn hồn, nhìn đám người đang xem náo nhiệt xung quanh.
Nàng bế Trường Sinh đi trước Nguyệt Nương: “Đi, mau đi thôi, đừng đứng đây lãng phí thời gian.”
Với Khương Nam, quãng đường mười hai mười ba dặm quả thật không ngắn. Ở hiện đại, ra khỏi nhà quá năm trăm mét nàng còn phải cưỡi xe điện, giờ lại là đường núi lồi lõm. Giá có một chiếc xe ngựa thì tốt biết mấy. Chẳng bao lâu nàng đã mồ hôi đầy đầu, hai chân đau nhức.
“Nương, để con bế một lát.” Không chờ Khương Nam từ chối, Nguyệt Nương đã đón Trường Sinh vào lòng.
Khương Nam thật sự hết sức nên không từ chối nữa. Con đường bình thường đi một canh giờ, hôm nay cứng rắn kéo dài thêm nửa canh giờ.
Nhà mẹ đẻ Nguyệt Nương nằm dưới sườn Nam Sơn của thôn Triệu Gia. Men theo đường vào thôn đi thẳng, dọc đường người quen không ngừng chào Nguyệt Nương, tiện thể quan sát Khương Nam bên cạnh.
Có người nhỏ giọng bàn tán: “Đây là bà bà của Nguyệt Nương à? Chẳng phải nghe nói người sắp không qua khỏi sao? Nhìn không giống lắm.”
Khương Nam giữ nguyên gương mặt cứng đờ, không nói gì. Mãi đến gần cuối thôn, nhìn thấy một cây hồng trước cửa, mới tới nhà họ Triệu.
Đón Trường Sinh xong, đồ còn lại chỉ là một chiếc giỏ tre nhỏ, bên trong có một miếng thịt nhỏ chưa đầy một cân cùng ít trứng gà. Khương Nam cũng hơi ngượng. Con dâu về nhà mẹ đẻ, mang chừng này quả thật không đẹp mặt, nhưng giờ trong tay nàng thật sự không rút thêm được tiền.
Người nhà họ Triệu cũng không ít. Hai lão nhân nhà họ Triệu có năm người con, Nguyệt Nương là nữ nhi út, mấy người con trai khác đều đã thành gia. Dưới gối Triệu Đại Lang có ba trai hai gái, trưởng tử tuổi xấp xỉ Nguyệt Nương, cũng đã tới lúc bàn chuyện hôn nhân.
May mà Triệu thị đã biết tin từ trước, sớm dọn trống một gian phòng, lại kê thêm một giường trong phòng. Không còn cách nào, phòng có hạn, Khương Nam lại cùng một bối phận với bà bà nhà họ Triệu, không tiện xếp tùy ý, chỉ có thể bố trí như vậy. Nhà đông người thì phải nhường nhịn nhau.
Bà bà nhà họ Triệu lớn tuổi hơn Khương Nam nhiều. Triệu lão đại có lẽ còn lớn tuổi hơn Khương Nam, nhưng vì nữ nhi nhà họ Triệu từng đính hôn với con trai nàng, thế là bối phận Khương Nam vô duyên vô cớ được nâng lên một đoạn.
Triệu lão gia tử thân thể còn khá tốt, vẫn có thể theo con xuống ruộng, cày bừa phụ việc, chỉ không làm nổi việc nặng.
Vì có Khương Nam là quả phụ ở đây, Triệu lão gia tử cũng phải tránh hiềm, mấy hôm trước đã sang nhà con trai Triệu Nhị Lang ở vài ngày.
Bà bà nhà họ Triệu thì sức khỏe không tốt lắm, ngồi nghỉ một lát lại phải vào phòng nằm một lúc.
Mặt trời lúc ẩn lúc hiện trong tầng mây, không khí không quá oi bức, đúng là thời điểm thích hợp để nói chuyện.
“Đại muội tử, chuyện này thật sự khiến muội phải nhọc lòng. Muội đừng trách Nguyệt Nương, là chủ ý của lão bà tử ta. Nguyệt Nương cũng là một miếng thịt rơi từ người ta xuống, để nó thủ như vậy cả đời, ta đau lòng.”
Triệu lão bà tử ôm hết chuyện vào mình. Tuổi đã lớn mà nói tới con cái vẫn phải vắt óc tính đường cho nàng. Cha mẹ thương con thì lo tính sâu xa cho con, con cái quả là món nợ cả đời.
Có lẽ đây chính là trí tuệ của người già. Bà sợ Khương Nam là bà bà sẽ trách Nguyệt Nương, nên dùng cả lời lẽ lẫn tình cảm khiến nàng không còn gì để nói. Còn chuyện bị gọi là “đại muội tử”, đến mức này rồi, Khương Nam còn gì không chấp nhận được nữa.
“Lão tỷ tỷ, tỷ cứ yên tâm. Trước kia là ta không đúng, chỉ nghĩ tới con trai mà bỏ quên Nguyệt Nương, khiến nó chịu ấm ức.
Những ngày này, việc Nguyệt Nương làm, nhà họ Lưu chúng ta đều ghi nhận. Nếu không có nó, hôm nay lão tỷ tỷ chưa chắc đã nhìn thấy ta. Huống chi nó còn sinh Trường Sinh cho nhà họ Lưu. Nhà họ Triệu các người nuôi được một cô nương tốt.
Bây giờ mọi chuyện đều đã qua. Chuyện quá khứ không nhắc nữa. Việc Nguyệt Nương tái giá, ta thật ra cũng có tính toán, chỉ là thân phận ta không tiện ra mặt, càng không gặp được người thích hợp. Nay thấy thông gia có dự tính tốt, trong lòng ta cũng yên tâm.
Nhân lúc Nguyệt Nương còn trẻ, nên tính cho nó sớm. Một mình ta sống thế này là đủ, chẳng cần kéo thêm một cô nương trẻ tuổi chôn cả đời ở đây.”
Khương Nam nói thêm: “Nhưng nữ tử tái giá muốn gặp được lương nhân rất khó. Ta cũng lo Nguyệt Nương gửi gắm nhầm người. Lần trước chỉ nghe sơ qua, trong lòng vẫn muốn gặp tận mắt, thay nó nhìn người một lần.”
Dùng lời hiện đại mà nói, hôn nhân là lần đầu thai thứ hai của nữ tử. Gặp người tốt thì may mắn cả đời, gặp kẻ không thích hợp có khi ngay cả mạng cũng phải bồi vào.
Nguyệt Nương may mắn, sinh trong một gia đình biết tính toán cho nàng. Mối nhân duyên đầu tiên không thuận, khó khăn lắm mới bước ra được, có cơ hội chọn lần hai thì càng không thể lại tự chôn mình.
Lần một lần hai còn được, đến lần ba thì dù nhà mẹ đẻ có thương nàng đến đâu cũng không chịu nổi người ngoài sau lưng chọc sống lưng.
“Lão bà tử này thật sự đổi rồi, sao giống như thay người vậy? Từ bao giờ lại hiểu chuyện đến thế?”
Triệu lão nhị và tức phụ mình ghé vào khe cửa vừa nhìn trộm vừa nhỏ giọng bàn tán.
“Huynh đừng mở miệng là lão bà tử lão bà tử nữa. Đọc mấy năm sách coi như phí rồi à? Cẩn thận để cha nghe thấy.”
“Biết rồi, biết rồi, chẳng phải cha không có ở đây sao.” Triệu Nhị Lang nói xong, dưới ánh mắt của tức phụ mình đành ngậm miệng.
“Được rồi, chỉ dựa vào những lời bà ấy nói hôm nay, bao nhiêu công sức với tiền bạc chúng ta bỏ ra mấy năm qua ta cũng nhận.”
“Đại cữu tẩu, lần trước ta đã nói với ngươi, ta muốn gặp người kia một lần. Chỉ là trong thôn nhiều người nhiều miệng, chuyện này còn phải phiền ngươi sắp xếp kín đáo một chút.”
Thấy bà bà gật đầu, Triệu thị đáp ngay: “Được, chuyện này để Đại Thành chạy một chuyến.”
Triệu thị bảo Đại Thành hẹn Dương Tam Lang lên Nam Sơn sau nhà mình. Nam Sơn cách thôn xa hơn, vừa có thể săn thú, vừa có thể tìm rau dại làm cớ che mắt, lại ít người qua lại.
Còn vì sao không để Triệu Đại Lang ra mặt, nam nhân nhà mình có bản lĩnh gì, Triệu thị lại không rõ sao?
Làm việc cần sức lực thì hắn rất giỏi, còn giao tiếp với người khác lại thật sự không được. Đại Thành tuổi xấp xỉ Dương Tam Lang, trước kia cũng thường qua lại. Dù có bị người khác nhìn thấy cũng chẳng khiến ai nghĩ nhiều.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


