Sở Dụ muốn chăn nuôi linh thú, địa điểm ở Tố Minh Phong, một trong tứ đại chủ phong. Tố Minh Phong là linh phong do chưởng môn Hi Hòa chân nhân quản lý, vì vậy trong phong có rất nhiều tu sĩ từ các phái khác đến lui tới, hễ có chuyện quan trọng cần thương nghị đều sẽ đến Tố Minh Phong trước.
Có nhiệm vụ môn phái trong người, đệ tử có thể ngự kiếm phi hành trong môn. Từ sau khi Trúc Cơ đến nay, Sở Dụ vẫn chưa có thời gian luyện tập ngự kiếm phi hành, ngày thường hoặc là được tu sĩ khác chở theo, hoặc chỉ bay một quãng ngắn.
Sở Dụ lấy Mỹ Nhân Kiếm từ trong túi trữ vật ra. Mỹ Nhân Kiếm toàn thân trắng như tuyết, vô cùng đẹp mắt. Nàng dùng Huyễn Linh Ngọc nối với thân kiếm bằng linh thạch, từ đó người ngoài nhìn Mỹ Nhân Kiếm sẽ chỉ thấy một hình dạng khác.
“Tiểu Bạch, đi cùng ta luyện tập ngự kiếm phi hành đến Tố Minh Phong được không?”
Mỹ Nhân Kiếm nóng lòng muốn thử, “vút” một tiếng thoát khỏi tay Sở Dụ, bay xuống dưới chân nàng. Chỉ thấy toàn bộ thân kiếm bắt đầu phóng lớn, rộng ra, vừa đủ để hai người đứng trên đó.
Sở Dụ nhẹ nhàng nhảy lên, Mỹ Nhân Kiếm lập tức như phát điên, “vèo vèo vèo” lao thẳng lên trời. Trên nền trời xanh thẳm, trong nháy mắt xuất hiện một bóng dáng màu trắng.
“Chủ nhân, luyện tập luôn kỹ xảo né tránh đi. Lỡ sau này có người truy sát, Tiểu Bạch cũng tiện đưa người chạy trốn.”
Truyền âm của Mỹ Nhân Kiếm vừa vang lên trong thức hải, Sở Dụ đã cảm thấy tốc độ của nó càng lúc càng nhanh, bắt đầu lao lên hạ xuống liên tục.
Nhiễm Cảnh Hành ngẩng đầu, nheo mắt nhìn lên không trung. Chỉ thấy một nữ tử áo trắng tung bay, thân hình như sao băng xẹt ngang bầu trời.
Đó là... Sở sư điệt?
Nhiễm Cảnh Hành hơi nghi hoặc. Sở sư điệt định đi đâu? Môn phái tiểu bỉ đã gần đến, vậy mà không thấy nàng ở trong phong luyện kiếm. Ý thức được bản thân đã quá để tâm đến nàng, hắn khẽ cau mày, ép xuống ý muốn tìm hiểu trong lòng.
Sở Dụ bị Mỹ Nhân Kiếm xóc lên xóc xuống đến mức muốn nôn. Mỹ Nhân Kiếm ham chơi, lại lâu ngày không được ra ngoài hít thở không khí, nên chuyên chọn những vách núi, thân cây, cành cây để xuyên qua. Sở Dụ hết nghiêng người lại khom lưng tránh né. Đến khi tới được Tố Minh Phong, cả người nàng đã đẫm mồ hôi.
“Đồ nghịch ngợm.” Sở Dụ búng nhẹ lên thân Mỹ Nhân Kiếm, nó lại đắc ý lắc lư thân kiếm.
“Có cần ta dẫn sư muội vào không? Bên trong có rất nhiều linh thú do các vị sư thúc gửi nuôi, tính tình nóng nảy, rất thích làm bị thương người.”
Ánh mắt Sở Dụ lướt qua bìa quyển sách trên bàn.
《Vọng Nguyên Tu Chân Lục》
Đúng là một bộ tiểu thuyết điển hình.
Không ngờ Tu Chân giới lại có nhiều người thích đọc tiểu thuyết giấy như vậy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)