Sở Dụ gia nhập Quy Nhất Môn đã được một khoảng thời gian, cũng dần thích nghi với cuộc sống trong môn phái.
“Các ngươi nghe nói chưa? Cảnh sư thúc đích thân đến Thí Luyện Điện, trực tiếp phân một nữ tu tên Sở Dụ vào Chỉ Uyên Phong. Oai phong thật đấy! Nghe nói ngay cả khảo nghiệm tư chất kiếm đạo cũng chẳng cần làm.” Một đệ tử nhỏ giọng nói.
“Chuyện này truyền khắp ngoại môn rồi. Nhưng Cảnh sư thúc cũng đã lên tiếng, nói Sở Dụ từng tham gia tiêu diệt Thiên Ma ở sông giáp ranh, lập công lớn, bảo các đệ tử khác đừng ăn nói bừa bãi.”
Mấy người tụm lại rì rầm.
“Này, các ngươi có tò mò Sở Dụ trông thế nào không?”
Đây là lần thứ hai nàng đến nghe giảng. Người giảng chính là vị tiền bối từng đến chi viện bọn họ trước kia —— Nhiễm Cảnh Hành.
Nhiễm Cảnh Hành giảng bài khiến người ta như tắm mình trong gió xuân, lời giảng vô cùng thấu đáo. Với một kiếm tu như Sở Dụ, người phải tự lần mò từng bước, thì quả thực không gì thích hợp hơn.
Buổi giảng chỉ kéo dài một canh giờ. Sở Dụ vẫn giữ truyền thống tốt đẹp từ thời hiện đại —— ghi lại toàn bộ trọng điểm bằng bút, để sau giờ học nếu có chỗ nào không hiểu còn có thể hỏi Nhiễm sư thúc.
“Thượng cổ quyển trục từng ghi chép, dùng hàng trăm hàng nghìn loại linh thảo kết hợp linh tuyền ngâm mình mỗi ngày, lại phối hợp tâm kinh tu luyện, có thể luyện phàm cốt thành Kiếm Cốt. Nhưng quyển trục thượng cổ đã tàn khuyết, nội dung về linh thảo từ lâu thất truyền, cho nên trong Tu Chân giới hiện nay, kiếm tu sở hữu Kiếm Cốt cũng chỉ khoảng một trên trăm người.” Nhiễm Cảnh Hành khẽ thở dài.
Một đệ tử bên dưới hỏi: “Nhiễm sư thúc, trong môn phái chúng ta có ai sở hữu Kiếm Cốt không?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

