Đêm đó, Sở Dụ truyền âm cho Cơ Ngọc Tà: “Cơ tiền bối, ngài hiện giờ còn ở Hợp Hoan Tông sao?”
“Ngươi nói đi, cần ta làm gì?” Cơ Ngọc Tà ngồi dậy khỏi giường.
Tu vi của Cơ Ngọc Tà cực cao, lại là yêu tu thượng cổ. Sau khi ra khỏi bí cảnh, tu vi rơi xuống Nguyên Anh sơ kỳ, có lẽ không đánh lại trưởng lão trấn phái của Hoàng Tuyền Kiếm phái. Nếu gióng trống khua chiêng xông vào môn phái cứu nàng, chỉ e sẽ truyền ra tin đồn nàng cấu kết với yêu tu, đến lúc đó truy sát nàng sẽ không chỉ có riêng Hoàng Tuyền Kiếm phái.
Sở Dụ nghĩ ngợi rồi mới nói: “Vãn bối mang thân phận đệ tử thân truyền của trưởng lão Hoàng Tuyền Kiếm phái, muốn xuống núi hẳn không khó. Muốn phiền tiền bối đến chân núi tiếp ứng vãn bối, tiện thể ghé cửa hàng Linh Khí ở phía nam thành Dĩnh Trung mua giúp một bộ pháp khí ngụy trang trung giai, giá một ngàn hạ phẩm linh thạch. Tiền bối chỉ cần báo tên của vãn bối là được.”
Vị chưởng quầy kia quen biết nàng, lại còn nhìn người mà ra giá, nếu Cơ Ngọc Tà đi, e rằng hắn sẽ hét giá lên gấp mấy lần.
“À đúng rồi, tiền bối có tiền chứ?” Sở Dụ không nhịn được hỏi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
