Sau khi hội nghị kết thúc, Chúc Nghiêu Hoan dẫn Sở Dụ đi lĩnh phần tài nguyên dành cho đệ tử. Dương Hiểu Hiểu không đi theo, có lẽ bóng ma mà Sở Dụ để lại cho nàng lần trước vẫn chưa tan biến.
Chúc Nghiêu Hoan giữ khoảng cách với Sở Dụ, cách chừng một thân người. Sở Dụ thầm cười trộm, chiêu hôm đó quả nhiên đả kích đôi sư huynh muội này không nhẹ, xem ra Chúc Nghiêu Hoan – một tên thẳng nam chính hiệu – chắc hẳn đang rất sợ nàng.
Hai người suốt đường không nói gì. Chúc Nghiêu Hoan đưa nàng tới Cống Hiến Đường. Bên trong phần lớn đều là nội môn đệ tử của Vân Hải Phong. Thấy hắn đến, mọi người đều lần lượt chào hỏi.
“Chúc sư huynh, buổi sáng tốt lành.”
“Đại sư huynh.”
Chúc Nghiêu Hoan khẽ gật đầu. Đến lúc này, các nội môn đệ tử mới phát hiện phía sau hắn còn có vị thiên tài mới được chưởng môn thu nhận, ai nấy đều tò mò nhìn về phía Sở Dụ.
Có một nội môn đệ tử nhỏ giọng chào: “Sở sư đệ.”
Sở Dụ không ngờ lại có người biết mình, liền mỉm cười nhìn sang. Ai ngờ đối phương vừa chạm phải ánh mắt nàng thì lập tức mở to mắt, sau đó đỏ bừng mặt, vội vàng quay đi.
Chúc Nghiêu Hoan không để lộ dấu vết bước lên chắn bớt tầm mắt của mọi người, giọng nhàn nhạt nói: “Ta đưa Sở sư đệ tới lĩnh phần tài nguyên dành cho đệ tử.”
Quản sự gật đầu, nhanh chóng đưa cho Chúc Nghiêu Hoan một túi trữ vật.
“Chúc sư huynh, Trúc Cơ Đan cũng ở bên trong.”
“Haizz, nghe nói chính hắn thu phục được Mỹ Nhân Kiếm trong mười đại danh kiếm, với dung mạo ấy thì cũng chẳng lạ.”
“Có điều ta nghe nhiều đệ tử đồn rằng Sở sư đệ định ở rể môn phái chúng ta?” Người vừa lén nhìn Sở Dụ nhỏ giọng nói.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
