Bọn họ căn bản không nghĩ đến người thứ ba, bởi trong số các đệ tử tiến vào Kiếm Trủng lần này, chỉ có hai người kia là có hy vọng thu được một trong mười đại danh kiếm.
Các vị trưởng lão vẫn còn rất nhàn nhã, Phùng Mị Vũ dẫn đầu đề nghị: "Không biết Phương Hoa Mỹ Nhân Kiếm cuối cùng rơi vào tay ai, hay là vài vị trưởng lão chúng ta cược một phen?"
Phong chủ U Minh Phong cười ha hả: "Vậy đi, bổn tọa cược Nhược Liễu sư điệt. Nếu Nhược Liễu đoạt được, bổn tọa sẽ ban cho nàng hai viên Kết Kim Đan." Lời này nói thật khéo léo, không đặt cược vào đồ đệ mình mà lại đặt vào người bên kia. Như vậy, bất kể ai thắng, cũng sẽ không làm mất hòa khí.
Sư phụ của Nhược Liễu gật đầu: "Vậy bổn tọa cược Triển Họa sư điệt, tiền cược cũng giống như vậy."
A, đúng là không làm mất hòa khí. Mấy vị trưởng lão đang bàn luận, bỗng Phùng Mị Vũ đầy hứng thú nói: "Nếu người đoạt được là người thứ ba thì sao?"
"Chuyện này..." Phong chủ U Minh Phong hơi chần chừ. Trong lòng hắn, chuyện ấy căn bản không thể xảy ra. "Nếu thật sự là người thứ ba đoạt được, bổn tọa sẽ ban cho nàng một đạo phù triện bảo mệnh."
Thiên Lan chân nhân nhấp một ngụm linh trà: "Phùng trưởng lão quả nhiên suy nghĩ chu toàn, chỉ là tiền cược này e rằng không có cơ hội thực hiện."
Phùng Mị Vũ lắc đầu, ánh mắt xa xăm: "Năm đó bổn cung tiến vào Kiếm Trủng, chẳng phải cũng không được Phương Hoa Mỹ Nhân Kiếm chọn sao? Hai vị sư điệt kia tuy dung mạo thanh tú, nhưng so với bổn cung thì vẫn còn kém xa. Phương Hoa Mỹ Nhân Kiếm hẳn sẽ không đến mức không có mắt nhìn như vậy."
Nghe nàng ngạo nghễ như thế, phong chủ U Minh Phong hừ lạnh: "Phùng trưởng lão rốt cuộc không phải kiếm tu, mười đại danh kiếm há lại nông cạn như vậy?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)