Nghe Nhược Liễu nói vậy, Triển Họa lạnh giọng từ chối: “Không thấy Phương Hoa Mỹ Nhân kiếm đã đáp lại ta sao? Nhược Liễu đạo hữu nói vậy là có ý gì?”
Nhược Liễu mỉm cười đáp: “Ồ? Nhưng ta lại chưa thấy Triển sư muội rút được nó. Thế này đi, ta chờ ngươi thêm nửa canh giờ nữa, nếu vẫn không rút được thì để ta thử một lần, được chứ? Ngươi xem, các đệ tử xung quanh cũng đều nóng lòng muốn thử kia kìa.”
Dám lấy các đệ tử khác ra ép nàng! Sắc mặt Triển Họa cực kỳ khó coi, nhưng nàng vẫn phải giữ bình tĩnh, không thể để Phương Hoa Mỹ Nhân kiếm nhìn thấy bộ dạng như vậy.
Diệp Kỳ Dương nhìn quanh một vòng, dùng ánh mắt cảnh cáo những đệ tử khác. Mọi người không dám làm càn, đều đồng loạt thu hồi ánh mắt.
Nửa canh giờ sau...
Nàng cẩn thận đánh giá thanh kiếm trước mặt. Chỉ thấy toàn thân kiếm trắng như tuyết, dài ba thước bảy tấc, trên thân khắc những phù văn tinh mỹ, chuôi kiếm nạm đủ loại bảo thạch lưu ly rực rỡ. Sống kiếm có một đường gờ sắc bén kéo dài tận chuôi, khiến người ta vừa nhìn đã cảm nhận được sự sắc bén đến mức chém sắt như bùn.
Nhược Liễu bình ổn tâm thần, nhẹ nhàng đặt tay lên chuôi kiếm. Điều khiến mọi người vui mừng là thân kiếm cũng khẽ rung lên, như đang đáp lại nàng.
Triển Họa thấy cảnh ấy, bàn tay mềm siết chặt thành nắm.
Điều khiến nàng yên tâm là Nhược Liễu cũng không thể rút được Phương Hoa Mỹ Nhân kiếm. Nàng khẽ thở ra một hơi, cuối cùng cũng buông lỏng.
Chỉ cần thanh kiếm này không coi trọng Nhược Liễu là được, bằng không sau khi ra ngoài nàng nhất định sẽ bị các sư muội đồng môn cười nhạo.
Trong Kiếm Trủng có thể ở lại một ngày, nàng không vội. Nàng muốn từ từ hao với Phương Hoa Mỹ Nhân kiếm. Trước đây từng có tiền bối đến tận giây phút cuối cùng mới khiến linh kiếm cảm động, thành công ký kết khế ước.
Triển Họa châm chọc: “Xem ra Nhược Liễu sư tỷ cũng chẳng hơn gì. Chẳng lẽ Mỹ Nhân kiếm còn chẳng để mỹ nhân thứ mười một của Tu chân giới vào mắt?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)