Một thiếu niên tóc nâu còn mang nét ngây ngô chỉ thẳng vào mặt cô, lớn tiếng mắng: “Chính cô hại chết anh trai tôi, sao mà vẫn dám bình yên mở phòng trấn an?”
Quý Tử biết cậu ta là ai.
Trước đây, vì nghe theo lời xúi giục của A Ly, nguyên chủ từng đồng ý để hai dẫn đường cùng lúc trấn an một lính gác cấp B. Kết quả, người lính gác ấy bị hành hạ đến mức không thể xuống giường. Những gì nguyên chủ gây ra không chỉ là tổn thương thể xác mà còn hủy hoại tinh thần của đối phương. Cuối cùng, lính gác ấy hoàn toàn sụp đổ, vĩnh viễn chìm trong tinh thần vực, chẳng khác nào đã chết.
Nghĩ đến chuyện này, Quý Tử siết chặt hai tay, cố gắng kiềm nén cảm xúc trên mặt. “Chuyện đó... tôi xin lỗi. Nếu cậu đồng ý, tôi sẽ bù đắp.”
Thiếu niên trừng mắt nhìn cô. “Bù đắp? Cô lấy gì để bù đắp? Đồ dẫn đường vô lương tâm, biến thái! Đi chết đi!”
Vừa ném chiếc xô nước trong tay xuống đất, cậu ta đã lao thẳng về phía trước, nhanh như cắt rút ra một con dao găm ánh bạc.
“Cô đi chết đi!”
Quý Tử chậm mất một nhịp, chỉ kịp dùng hai tay nắm chặt lấy lưỡi dao.
“Cậu làm vậy chẳng lẽ không sợ bị Bạch Tháp xử phạt sao?”
“Cho dù Bạch Tháp xử tử tôi, tôi cũng phải báo thù cho anh trai!”
Đôi mắt thiếu niên đỏ ngầu, hoàn toàn không còn lý trí.
Lưỡi dao cắt rách lòng bàn tay trắng nõn của Quý Tử. Máu tươi đỏ thẫm theo cánh tay hai người chậm rãi chảy xuống, thấm vào tay áo.
Hành lang vốn chật kín lính gác giờ phút này yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi. Rõ ràng ai cũng nghe được động tĩnh trong phòng trấn an, vậy mà không một ai chịu bước vào giúp đỡ.
Quý Tử không muốn chết.
Cô mới xuyên tới đây được vài ngày.
Khát vọng sinh tồn mãnh liệt khiến cô dốc hết sức lực giằng co với thiếu niên. May mà cậu ta vẫn chưa phải lính gác trưởng thành, nếu không với sức lực hiện tại của cô, e rằng đã sớm chết dưới lưỡi dao kia.
Đúng lúc ấy, trong đầu cô bỗng vang lên một giọng nói.
【Dẫn đường này... sao lại không giống những gì người khác nói?】
Hai mắt Quý Tử lập tức sáng lên.
“Tôi có cách cứu anh trai cậu.”
Quả nhiên, câu nói ấy khiến sức lực trên tay thiếu niên hơi buông lỏng.
Quý Tử lập tức chớp thời cơ giật lấy con dao, ném mạnh vào góc phòng. Thiếu niên thấy vậy liền lao tới phản công, ôm chặt lấy cô rồi quật ngã xuống đất.
Cơ thể này...
Quá yếu.
Mất máu quá nhiều, lại còn đập mạnh phần sau đầu xuống đất, trước mắt Quý Tử dần trở nên mờ ảo.
Không được.
Không có ai cứu cô thì cô phải tự cứu mình.
Nếu ngay cả bản thân cũng từ bỏ ý chí sống sót, đó mới là điều đáng buồn nhất.
Quý Tử cắn mạnh vào má trong. Vị tanh ngọt của máu kéo lại chút tỉnh táo.
Cô cố gắng gỡ bàn tay đang siết chặt cổ mình.
Sao lại cố tình là một lính gác vị thành niên chứ...
Nếu đổi thành lính gác trưởng thành, có lẽ cô đã có thể xâm nhập tinh thần vực của cậu ta, khống chế cảm xúc và suy nghĩ.
Khống chế...
Quý Tử bỗng khựng lại.
Thiếu niên nghiến răng hỏi: “Lời cô vừa nói có phải lừa tôi không? Cô thật sự cứu được anh trai tôi sao?”
【Bác sĩ đã ra thông báo nguy kịch cuối cùng rồi. Họ còn nói sau này anh ấy chỉ có thể nằm như người thực vật. Người phụ nữ này chắc chắn đang lừa mình!】
Quý Tử há miệng, dốc chút sức lực cuối cùng thều thào: “Thật...”
Gương mặt thiếu niên hiện lên vẻ giằng xé dữ dội.
Cậu im lặng rất lâu.
Không biết qua bao lâu, đôi tay đang bóp cổ cô cuối cùng cũng chậm rãi buông ra.
Hít lại được không khí, Quý Tử lập tức đẩy người trên mình xuống, nằm rạp dưới đất ho sặc sụa. Dù chật vật đến vậy, gương mặt xinh đẹp ấy vẫn mang vẻ lạnh lùng mong manh như một đóa hoa mắc bệnh.
Thiếu niên sững sờ.
Đến lúc này, cậu mới hiểu vì sao anh trai mình cứ hết lần này đến lần khác tìm đến Dẫn đường Quý để được trấn an.
Sau khi được băng bó đơn giản ở phòng y tế, Quý Tử theo thiếu niên đến khu chăm sóc đặc biệt ICU.
Rõ ràng đang là ban ngày nhưng tất cả rèm chắn sáng đều được kéo kín. Hành lang dài hun hút chỉ có một ngọn đèn laser mờ nhạt le lói.
Không khí nặng nề đến nghẹt thở.
Bên tai còn không ngừng vang lên tiếng khóc nghẹn của người nhà bệnh nhân.
Thiếu niên đi phía trước dẫn đường. Gương mặt non nớt liên tục bị những người quen gọi lại hỏi han.
“Tiểu Lộc, rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi.”
“Tôi thấy giấy báo nguy kịch của anh cậu rồi... Mong cậu nén đau thương.”
“Không sao đâu, sang năm cậu cũng đến tuổi trưởng thành rồi phải không? Đợi phân hóa tinh thần thể xong, tôi sẽ cố xoay sở ít tiền đưa cậu vào Học viện Lính gác. Anh trai cậu lúc còn sống giúp đỡ tôi rất nhiều. Anh ấy là một lính gác rất ưu tú.”
...Chỉ là cấp B.
Câu cuối cùng ấy, người kia không nói ra.
Nhưng ai cũng hiểu.
Mấy tháng gần đây, anh trai Tiểu Lộc gần như phát cuồng vì Dẫn đường Quý vừa mới đến Bạch Tháp.
Anh không tiếc tiêu tốn số lượng lớn đồng vàng để cải tạo cơ thể, chỉ nhằm đáp ứng sở thích của cô.
Khó khăn lắm mới xếp hàng đến lượt được cô chọn trấn an.
Không ngờ lại xảy ra chuyện như vậy.
【Thật đáng thương.】
【Không biết vị dẫn đường khiến bao nhiêu người mê muội ấy trông như thế nào nhỉ?】
【Có thật đẹp như lời đồn không?】
【Nghe nói tinh thần lực càng cao thì dẫn đường càng xinh đẹp. Chẳng lẽ cô ấy thật sự có tinh thần lực từ cấp A trở lên?】
【Hình như mấy hôm trước cô ta lại gây chuyện, còn bị bắt giam rồi.】
Đa số người ở đây đều là người nhà của lính gác, vì vậy không ai nhận ra Quý Tử.
Nếu không, họ sẽ phát hiện người dẫn đường biến thái mà mình tò mò bấy lâu nay đang đứng ngay trước mặt.
Quý Tử cũng đã lường trước điều đó.
Cô mượn nhân viên y tế một chiếc mũ lưỡi trai rồi đeo thêm khẩu trang.
Dung mạo nổi bật có thể che đi, nhưng bộ đồng phục dẫn đường thì không.
Vẫn có không ít ánh mắt tò mò dõi theo cô.
Quý Tử chỉ có thể tăng nhanh bước chân đi vào phòng bệnh.
Nghe nói, tất cả rắc rối lần này đều do bác sĩ Cố một mình đứng ra giải quyết.
Ngay cả phòng bệnh của anh trai Tiểu Lộc cũng do anh tự mình sắp xếp và chịu trách nhiệm toàn bộ chi phí.
Bước vào phòng, Quý Tử nhận ra điều kiện nơi đây khá tốt, hẳn cũng nhằm xoa dịu tâm trạng người nhà.
Một người lính gác có gương mặt giống Tiểu Lộc khoảng bốn, năm phần đang nằm trên giường bệnh. Da anh ngả sang màu xám đen, hai tay đặt ngay ngắn trước bụng, cả người không còn chút sức sống.
Ngay từ lúc bước vào, Tiểu Lộc vẫn luôn dùng ánh mắt đầy oán hận nhìn chằm chằm cô.
Thỉnh thoảng, trong lòng cậu lại hiện lên vài lời thề độc.
Quý Tử kiểm tra hơi thở của người lính gác. Tuy rất yếu nhưng vẫn chưa hoàn toàn biến mất.
Điều đó chứng tỏ anh vẫn còn ý chí sinh tồn.
“Tôi sẽ thử vào tinh thần vực của anh trai cậu trước. Cậu ở đây canh chừng, đừng để bất kỳ ai vào làm gián đoạn tôi.”
Tiểu Lộc đưa tay áo lau nước mắt, đôi mắt đỏ hoe khẽ gật đầu.
“Được.”
Quý Tử ngồi xuống bên mép giường, nhẹ nhàng đặt tay lên khoảng một tấc phía trên đôi mắt của người lính gác.
Sau lần đầu tiên, cô đã nắm được cách tiến vào tinh thần vực.
Trước hết phải tập trung tuyệt đối, sau đó coi ý thức của mình như chính bản thể.
Trong sách viết rằng, bên trong tinh thần vực của lính gác không phân biệt ngày hay đêm.
Thế nhưng khi Quý Tử thật sự bước vào, xung quanh chỉ là một màu đen đặc.
Mãi một lúc lâu, cô mới tìm thấy một con đường nhỏ lầy lội hiện ra trước mắt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)