Ba ngày sau.
Vừa được điều trở về, Cố Tầm còn chưa kịp thay bộ thường phục đã nghe đồng nghiệp bàn tán.
“Bác sĩ Cố, anh còn chưa biết à?”
“Vị dẫn đường tác oai tác quái ở Bạch Tháp cuối cùng cũng bị bắt rồi.”
Nghe vậy, Cố Tầm lập tức chạy thẳng đến Tổ Điều tra ở tầng mười.
Đối mặt với sự gây khó dễ của đám lính gác, anh bình tĩnh lấy giấy chứng nhận công tác ra.
“Tôi là bác sĩ điều trị của Quý Tử. Tôi cần gặp cô ấy.”
“Xin lỗi. Dẫn đường đó mấy hôm trước vừa gây chuyện, thái độ lại rất ngoan cố, hiện giờ vẫn đang bị nhốt trong phòng tối để kiểm điểm.” Tên lính gác đáp lại với vẻ cà lơ phất phơ, rõ ràng chẳng coi chuyện này là gì.
Cho đến...
Người đàn ông nho nhã trước mặt chậm rãi tháo cặp kính gọng bạc xuống.
Uy áp chỉ thuộc về lính gác cấp cao lập tức lan tỏa khắp hành lang.
Mấy tên lính gác thoáng chốc tái mặt, vội vàng dẫn anh đi vào.
Băng qua hành lang quanh co chật hẹp.
Cuối cùng dừng lại trước một cánh cửa sắt phủ đầy gỉ đỏ.
Trên cửa treo xiêu vẹo một thanh sắt đã bị cố ý bẻ cong thành hình chữ A.
“Chính là ở đây.”
Tên lính gác vừa dứt lời đã bị Cố Tầm bóp chặt cổ, cả người bị nhấc bổng khỏi mặt đất.
“Chỉ vì khiến một lính gác hôn mê mà các người nhốt cô ấy ở phòng giam cấp A?”
Hôm nay Cố Tầm mặc một chiếc áo gió màu kaki, khí chất ôn hòa, phong độ.
Không ai ngờ người trông có vẻ nhã nhặn như vậy lại ra tay quyết đoán đến thế.
Lại còn hiểu rõ quy định của phòng thẩm vấn.
“Là... là vì...”
“Cút.”
Cố Tầm hất mạnh người kia ra.
Tên lính gác đập liên tiếp vào hai bên vách hành lang hẹp, mãi mới được đồng đội đỡ dậy.
Anh cũng chẳng buồn đòi chìa khóa từ Tổ Điều tra.
Đôi giày da cá sấu tinh xảo đạp thẳng vào cánh cửa sắt.
"Rầm! Rầm!"
Tiếng động vang lên, cánh cửa sắt lập tức bật tung.
Chỉ một cái liếc mắt.
“Bác sĩ Cố...”
“Cuối cùng anh cũng đến...”
Tim Cố Tầm như bị ai bóp chặt.
Anh cắt đứt dây trói trên người cô, rồi dang hai cánh tay dài, mạnh mẽ mà dịu dàng ôm cô vào lòng.
Ngoài cửa.
Đám lính hộ vệ nghe tiếng động lập tức kéo tới, chặn kín lối ra.
Cố Tầm cúi đầu nhìn Quý Tử đang mơ màng.
Tay phải lấy từ túi áo gió ra một ống dung dịch dinh dưỡng màu vàng nhạt, dùng miệng cắn rách niêm phong, cẩn thận đưa vào giữa đôi môi khô khốc của cô.
Sau đó, anh nhẹ nhàng khép mắt cô lại.
“Ngủ đi. Khi tỉnh dậy, mọi chuyện sẽ ổn thôi.”
Giọng nói ấy như mang theo một sức mạnh kỳ lạ.
Tạm thời xoa dịu mọi đau đớn và mệt mỏi trên người Quý Tử.
...
Khi mở mắt lần nữa.
Cô đã nằm trên chiếc giường trắng tinh.
Cố Tầm ngồi nghiêng người bên cạnh.
Dưới mắt anh hiện rõ quầng thâm nhàn nhạt vì nhiều ngày liên tục bôn ba.
“Cô tỉnh rồi?”
Anh gần như lập tức nhận ra cô đã tỉnh.
Nhờ sử dụng loại dung dịch dinh dưỡng tiên tiến nhất, những vết thương trên người và hai cổ tay cô đều đã được xử lý cẩn thận.
Chỉ tiếc thể chất của dẫn đường vốn không thể sánh với lính gác.
Khả năng hồi phục cũng chậm hơn nhiều.
Cho dù Cố Tầm đã dùng loại thuốc tốt nhất, vòng bầm tím trên cổ tay cô vẫn chưa tan hẳn.
Chỉ hy vọng sẽ không để lại sẹo.
Dẫn đường vốn rất để ý ngoại hình.
“Cảm ơn anh, bác sĩ Cố.”
Quý Tử chân thành nói.
“Xin lỗi, là tôi sơ suất nên mới để cô...”
“Chuyện xảy ra quá đột ngột.”
Quý Tử nhìn quanh, phát hiện đây là một căn phòng khép kín.
Cố Tầm giải thích:
“Đây là nhà tôi, không phải phòng y tế.”
Quý Tử khẽ gật đầu.
“Bác sĩ Cố, người lính gác kia tỉnh chưa?”
“Vẫn chưa.”
Sau khi xử lý vết thương cho cô, Cố Tầm đã hỏi thăm tình hình.
“Cô không cần lo lắng. Tôi đã xem hồ sơ của anh ta. Do thường xuyên ra vào khu ô nhiễm trong thời gian dài nên cơ thể đã ở trạng thái quá tải.”
Anh ngừng một lát.
“Có điều...”
“Hửm?”
“Cô thật sự đã trấn an anh ta sao?”
Quý Tử mở cuốn sổ ghi chép trong quang não.
Tuy chỉ có vài dòng ngắn ngủi, nhưng cũng đủ chứng minh lần này cô thật sự nghiêm túc.
Họ tên: Đinh Ninh
Cấp bậc: A-
Tinh thần thể: Chó Dobermann
“Lần trước anh bảo tôi nên ghi chép lại, nhưng tôi không biết phải ghi những gì. Hơn nữa, tôi cũng chỉ mới trấn an bề mặt cho anh ấy.”
Nói đến đây, Quý Tử hơi do dự.
Nếu lần này không phải Cố Tầm cứu cô.
Có lẽ cô vẫn chưa thể hoàn toàn tin tưởng anh.
Vậy thì...
Thử tin một lần vậy.
“Bác sĩ Cố, vì sao tôi không có tinh thần thể?”
Cố Tầm dường như đã biết từ trước.
Gương mặt bình tĩnh không hề lộ chút ngạc nhiên.
Anh đẩy nhẹ gọng kính bạc.
“Tôi đoán chuyện này có liên quan đến tổn thương cô từng gặp khi còn nhỏ. Nhưng đến giờ tôi vẫn chưa tìm được nguyên nhân cụ thể.
Trong lúc trấn an, cô có cảm thấy điều gì bất thường không?”
Quý Tử nghiêm túc suy nghĩ.
“Hình như... không có.”
“Ừm.”
“Nếu cô vẫn lo lắng, lát nữa tôi sẽ quay lại kiểm tra tình trạng của người lính gác kia.”
“Cảm ơn anh, bác sĩ Cố. Nhưng tôi còn một chuyện muốn hỏi.”
Cố Tầm đưa tay nhẹ nhàng vuốt lại mái tóc rối của cô.
“Hỏi đi.”
“Bất cứ điều gì cô muốn biết, tôi đều sẽ trả lời.”
Quý Tử khựng lại.
...Giọng điệu cưng chiều bất ngờ này là sao vậy?
“Vậy... nếu tôi không có tinh thần thể, việc trấn an vẫn có hiệu quả chứ?”
“Đương nhiên.”
Cố Tầm mỉm cười.
“Cô có tinh thần thể. Chỉ là hiện tại nó đang bị phong ấn trong lãnh vực não của cô. Còn nguyên nhân là do tác động từ bên ngoài hay do chính bản thân cô tạo thành thì vẫn cần tiếp tục phân tích.”
“Vâng... tôi hiểu rồi.”
Cố Tầm đứng dậy.
“Vì vậy, lần sau nếu tiếp tục trấn an, cô hãy ghi chép chi tiết hơn. Tôi còn có việc phải xử lý. Đêm nay cô cứ nghỉ ở đây. Sáng mai hẵng rời đi.”
Đêm đó.
Quý Tử ngủ rất say.
Cô lại mơ một giấc mơ kỳ lạ.
Trong mơ.
Một giọng nam trầm thấp, lạnh lùng không ngừng vang lên bên tai.
“Cho tôi thêm một chút thời gian.
Sắp xong rồi.
Tôi tuyệt đối sẽ không tha cho lũ khốn đã làm tổn thương em.”
Quý Tử mơ màng hỏi:
“Anh là ai? Vì sao lại xuất hiện trong giấc mơ của tôi?”
Một gương mặt tuấn mỹ đeo dụng cụ bịt miệng dần hiện ra.
“Em... không nhớ tôi sao?”
Đôi đồng tử trắng bạc.
Người ta nói.
Trong toàn tinh tế.
Chỉ có duy nhất một người đàn ông sở hữu đôi mắt trắng thuần khiết, lại tà dị đến vậy.
...
Sáng hôm sau.
Quý Tử đến phòng trấn an như thường lệ.
Việc đầu tiên sau khi mở cửa là sửa lại quyền truy cập sinh trắc học trên khóa cửa.
Xóa vĩnh viễn quyền ra vào của A Ly.
Có thể thấy chủ nhân cũ đã tin tưởng người bạn thân này đến mức nào.
Ngay cả phòng trấn an riêng tư nhất cũng cho phép cô ta tự do ra vào.
Hôm qua.
Chính A Ly đã đột ngột xông vào, cắt ngang kết nối sâu giữa cô và Đinh Ninh.
Nếu lúc đó không bị ngắt quãng...
Liệu kết quả có khác không?
Quên đi.
Cô đã hẹn bác sĩ Cố.
Sau khi tan làm hôm nay sẽ đến thăm Đinh Ninh.
Chỉ khi anh tỉnh lại.
Mới có thể trả lại sự trong sạch cho cô.
Đang mải suy nghĩ.
Quý Tử cúi xuống định vuốt phẳng những nếp nhăn trên ghế sofa.
Ào!
Một xô nước lạnh bất ngờ dội thẳng từ phía sau xuống đầu cô.
Quý Tử hít sâu một hơi, lau nước trên mặt rồi chậm rãi xoay người.
“Loại dẫn đường như cô... đáng chết!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

