“Anh đột phá lên cấp A?” Quý Tử kinh ngạc. Rõ ràng cô mới chỉ vừa tiến vào tinh thần vực của Đinh Ninh, còn chưa kịp đi sâu vào bên trong.
Hay vốn dĩ anh đã sắp thăng cấp rồi?
Đối với lính gác, đạt tới cấp A mới được xem là chính thức bước qua ngưỡng cửa của lính gác cao cấp, dần dần thức tỉnh dị năng riêng. Trước cấp A, lính gác chỉ có một thiên phú bẩm sinh, còn sau cấp A sẽ sở hữu hai loại năng lực, đồng thời mọi phương diện của cơ thể cũng được cường hóa toàn diện.
Đinh Ninh vừa mới tỉnh lại, tình trạng cơ thể vẫn chưa ổn định. Quý Tử cũng không tiện bảo anh triệu hồi tinh thần thể ra kiểm tra, chỉ dặn anh nghỉ ngơi cho tốt rồi dẫn A Ly rời khỏi phòng bệnh.
Dẫu vậy, ánh mắt phía sau vẫn lưu luyến nhìn theo cô.
Không hiểu vì sao, Quý Tử cảm thấy sau khi tỉnh lại lần này, thái độ của Đinh Ninh đối với mình đã khác hẳn trước kia.
Trước đây tuy không lạnh nhạt, nhưng cũng tuyệt đối không hề có chút tình cảm dư thừa nào.
Còn bây giờ...
Thôi, trước mắt không nghĩ nhiều nữa.
Vừa trở lại hành lang bên ngoài phòng trấn an, A Ly đột nhiên quỳ sụp xuống trước mặt cô.
“Tiểu Tử, cậu nghe mình giải thích đi, mọi chuyện không phải như cậu nghĩ đâu...”
Lúc này, hai người vẫn còn cách phòng trấn an một đoạn. Trên hành lang dài có không ít lính gác qua lại, tiếng nói mềm yếu đáng thương của A Ly lập tức thu hút vô số ánh nhìn.
Quý Tử biết ngay cô ta lại bắt đầu diễn.
Theo kinh nghiệm trước đây, càng đông người, trà xanh này càng diễn hăng.
Ngay từ ngày đầu tiên xuyên tới, sau khi xem hết ký ức của nguyên chủ, cô đã rất muốn dạy dỗ A Ly một trận.
Nếu không phải được giáo dục trong một xã hội thượng tôn pháp luật, cô thật sự đã muốn cho cô ta một phát đạn.
Ngay lúc này—
Toàn bộ lính gác trên tầng đều dựng tai nghe ngóng.
Quý Tử hất tay A Ly khỏi váy mình.
“Có vài lời, vốn dĩ tôi định đóng cửa lại rồi nói riêng với cô, cũng coi như chừa cho cô chút thể diện.
Ai ngờ cô nhất quyết phải chọn lúc này để diễn trò trước mặt mọi người, khiến tôi thấy buồn nôn.”
A Ly nhìn người trước mặt đang cười lạnh, trong lòng bỗng dâng lên cảm giác hoảng loạn chưa từng có.
【Sao lại thế này?】
【Bình thường chỉ cần mình nói như vậy, cô ấy sẽ mềm lòng rồi chủ động xin lỗi mình mà...】
Xin lỗi?
Nằm mơ giữa ban ngày đi.
“A Ly, cô quên rồi sao? Ban đầu cô chỉ là một dẫn đường cấp C. Chính tôi bỏ tiền mua hơn một trăm ống dược tề và dịch dinh dưỡng giúp cô thăng lên B-. Cũng là tôi bỏ tiền nâng cấp ký túc xá, phòng trấn an cho cô, còn ghi quyền sinh trắc học của cô vào phòng trấn an của tôi.
Những gì cô có hôm nay, không dám nói hoàn toàn là nhờ tôi, nhưng ít nhất cũng có một nửa là do tôi mang lại.
Thế mà cô đối xử với tôi thế nào?
Bạn thân là kiểu ở sau lưng hết lần này đến lần khác phá hoại danh tiếng của tôi? Xông vào lúc tôi đang tiến hành trấn an chuyên sâu cho lính gác? Cô suýt nữa hại chết tôi! Nếu lúc đó Đinh Ninh không chủ động rút tinh thần thể về, thì người hôn mê chắc chắn sẽ là tôi.
Đến lúc ấy, cô định tiếp tục bịa đặt tôi thế nào trong Bạch Tháp? Nói tôi dùng roi tẩm nước ớt quất lính gác? Hay ép họ đeo vòng cổ điện giật rồi quỳ xuống cầu xin? Hoặc là…”
“Không có! Tôi không có! Cô nói bậy!”
A Ly hét lớn, cắt ngang lời cô.
Ánh mắt của các lính gác không ngừng qua lại giữa hai người.
Quý Tử túm lấy cánh tay A Ly đang định bỏ chạy, ép cô ta sát vào tường, khóe môi nhếch lên.
“Loại ánh mắt chán ghét và căm ghét này... cô cảm nhận được chưa? Dễ chịu chứ?”
A Ly đã sớm bị dọa đến nước mắt giàn giụa, đến một câu hoàn chỉnh cũng không nói nổi.
Lúc này trông cô ta mới thật sự giống một nạn nhân.
Quý Tử buông tay.
Thân hình mảnh mai của A Ly trượt dọc theo bức tường rồi ngồi sụp xuống đất.
Cô lạnh nhạt nói:
“Cút. Từ hôm nay trở đi, tôi và cô không còn bất cứ quan hệ gì nữa.”
【Oa! Mạnh tay thật!】
【Mùi pheromone của dẫn đường ngọt quá!】
【Vậy những gì Quý Tử nói đều là thật sao?】
...
Vô số tiếng lòng lại ùn ùn kéo tới.
Quý Tử ôm đầu, khẽ lắc.
Trong lòng không nhịn được nghĩ: Mình đâu muốn nghe tiếng lòng của mấy người qua đường Giáp Ất Bính Đinh. Kỹ năng này chẳng lẽ không thể để mình tự quyết định khi nào dùng sao?
Chỉ vừa nghĩ như vậy.
Những tiếng lòng ồn ào trong đầu lập tức biến mất.
Thì ra thật sự có thể khống chế.
Quý Tử.
Coi như tôi đã báo thù thay cô.
Từ giờ trở đi, tôi sẽ sống cuộc đời thuộc về chính mình.
Vốn dĩ chỉ là một màn cãi vã nhỏ.
Thế nhưng không biết tên lính gác nhiều chuyện nào đã quay toàn bộ quá trình, còn đăng thẳng lên mạng công cộng của Gamma học viện và Bạch Tháp.
Quý Tử cùng A Ly nhanh chóng trở thành tâm điểm bàn tán.
Sự việc cũng lập tức leo thang.
Trong nhóm dẫn đường tổ B, vốn đã có không ít người chướng mắt A Ly, lại nghe nói cô ta dựa vào quan hệ mới được vào đây.
Thế là mọi người cùng ký tên vào đơn khiếu nại, ép trưởng nhóm tổ B là Dương Bân phải sa thải vị dẫn đường B- này.
Mặt khác, những lính gác từng được A Ly trấn an trước đây cũng bắt đầu lên mạng bàn luận.
Trước kia họ rất mê cảm giác được A Ly trấn an, nhưng sau đó lại luôn cảm thấy ô nhiễm trong lãnh vực não vẫn chưa được thanh lọc hoàn toàn.
Vài ngày sau.
Quý Tử nhận được tin nhắn từ Cố Tầm.
A Ly đã bị Dương Bân đưa đến khu quản giáo.
Quý Tử: Được, cảm ơn bác sĩ Cố đã nhắc nhở.
Cố Tầm gửi lại một biểu tượng mặt cười.
Cố Tầm: Gần đây có chăm chỉ luyện tập trấn an không?
Quý Tử: Đương nhiên.
Cô tiện tay gửi luôn bản ghi chép trấn an trong mấy ngày gần đây.
Khoảng thời gian này, số lính gác tìm đến cô tăng lên rõ rệt.
Nhưng Quý Tử không còn ai đến cũng nhận nữa.
Trước mỗi lần trấn an, cô đều hỏi kỹ tình trạng hiện tại của đối phương và lịch sử từng được dẫn đường nào trấn an.
Một là để tránh lặp lại sự cố như lần của Đinh Ninh.
Hai là cô không muốn việc được mình trấn an trở nên quá dễ dàng.
Dù sao, sắc mặt của đám lính gác đó, cô cũng đã thấy không chỉ một lần.
Thỉnh thoảng còn có vài người cố ý nói xấu A Ly để lấy lòng cô.
Quý Tử đều từ chối.
Cô có bệnh sạch sẽ rất nặng, ghét nhất là nói xấu sau lưng người khác, càng không thích kiểu nịnh nọt.
Đóng giao diện liên lạc với Cố Tầm.
Bên ngoài đúng lúc vang lên tiếng gõ cửa.
Sau mấy ngày được cô “uốn nắn”, các lính gác đến phòng trấn an đều trở nên lịch sự hơn hẳn.
“Xin chào, tôi là lính gác đã đặt lịch trấn an hôm nay.”
Quý Tử chỉnh lại biểu cảm rồi mở cửa.
“Mời vào.”
Một mùi hương cam bergamot hòa quyện với gỗ tuyết tùng lập tức phả vào mặt.
Người lính gác trước mắt có mái tóc xanh lục vuốt ngược gọn gàng không một sợi rối. Anh mặc một bộ vest xám rộng rãi, bên trong hoàn toàn không mặc áo, để lộ lồng ngực trắng lạnh cùng cơ bụng săn chắc phẳng lì.
Điểm gây chú ý nhất...Chính là sợi dây xích ngực màu vàng.
Hai đầu sợi xích khuất vào hai bên ve áo vest, ở giữa buông một mặt dây hình đầu rắn ghép từ những viên kim cương đen li ti.
Vừa quỷ dị...Lại đẹp đến kỳ lạ.
Quý Tử vô thức nuốt khan một cái.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
