Tin Tiểu Khang tỉnh lại nhanh chóng lan khắp Bạch Tháp.
Buổi chiều, vừa bước ra khỏi khu chăm sóc đặc biệt ICU, Quý Tử đã nhận được cuộc gọi từ bác sĩ Cố.
“A lô, bác sĩ Cố.”
“Đinh Ninh tỉnh rồi, cô có muốn tới gặp cậu ấy không?”
“Được, tôi qua ngay.”
“Đinh!”
Cửa thang máy vừa mở ra.
Ba gương mặt quen thuộc lập tức lọt vào tầm mắt Quý Tử.
Cô kéo thấp vành mũ, mặt không đổi sắc bước vào thang máy.
Vốn tưởng chỉ cần đội mũ, đeo khẩu trang là có thể tránh được một kiếp.
Không ngờ, tin tức tố của cô từ lâu đã bại lộ thân phận.
Huống chi, ba người bọn họ đã quá quen thuộc với mùi tin tức tố của Quý Tử, dù cách cả trăm mét cũng có thể nhận ra ngay lập tức.
Ngay lúc hai bên lướt qua nhau, Văn Dã đưa tay giữ lấy cổ tay cô.
Quý Tử theo phản xạ hừ lạnh một tiếng.
Người này chẳng phải luôn ghét tiếp xúc tay chân với cô sao?
Sắc mặt Văn Dã lập tức trở nên vô cùng khó coi.
“Đợi đã!”
“Thưa các quan chỉ huy, để tôi dẫn mọi người đi. Tôi là bạn thân của Tiểu Tử, không ai hiểu cô ấy hơn tôi.”
A Ly chen vào thang máy, nở nụ cười ngọt ngào với ba người bên trong.
【Sao bầu không khí lại kỳ lạ thế này?】
【Cười thì ngọt thật đấy, nhưng tin tức tố của cô ta chẳng có chút sức hút nào với mình.】
【Sao cô ta lại đột nhiên chạy theo nhỉ?】
Ba giọng nói trong lòng khác nhau lần lượt vang lên.
Vừa nhìn thấy A Ly, Quý Tử lập tức mất hết kiên nhẫn tiếp tục giả vờ.
Cô hất tay Văn Dã ra, tháo khẩu trang xuống.
“Tìm tôi à? Trùng hợp thật, tôi cũng đang có việc muốn tìm cậu đây, A Ly.”
Nghe thấy giọng Quý Tử vang lên trong thang máy, A Ly giật nảy mình, nụ cười ngọt ngào trên môi lập tức cứng lại.
“Tiểu Tử...”
“Vẫn nên gọi tên đầy đủ của tôi đi.”
Quý Tử lạnh nhạt đáp.
A Ly lén nhìn Văn Dã và hai người còn lại, vành mắt nhanh chóng đỏ hoe.
“Cậu hiểu lầm rồi... không phải như cậu nghĩ đâu, Tiểu Tử. Mình chỉ tình cờ dẫn ba vị quan chỉ huy tới thăm một bệnh nhân thôi.”
“Tôi có nói gì đâu? Cậu đừng vội tự khai như thế chứ.”
Quý Tử từ lâu đã ngán ngẩm màn diễn trà xanh này.
“Tiểu Tử...”
“Đủ rồi.”
Văn Dã không chịu nổi giọng điệu châm chọc của cô, bước lên phía trước.
“Là tôi nhờ cô ấy dẫn đường. Có chuyện gì thì cứ nhằm vào tôi.”
Quý Tử nghe vậy nhưng đến nhìn cũng chẳng buồn nhìn anh lấy một cái, hệt như lần gặp nhau trong thang máy trước đây, khi chính ba người họ cũng đối xử với cô như không khí.
Cô bước đến trước mặt A Ly.
“Đinh Ninh tỉnh rồi. Đi thôi, vừa hay tôi có một chuyện mãi chưa nghĩ thông.”
“Hôm nay hỏi bác sĩ Cố xong tôi mới hiểu ra. Cậu nói xem... hôm đó rốt cuộc Đinh Ninh ngất đi như thế nào?”
Gương mặt A Ly thoáng chốc hiện lên vẻ hoảng loạn.
“Chuyện... chuyện đó sao mình biết được...”
“Ở hiện trường hôm ấy, ngoài tôi và cậu ấy ra thì chỉ có mình cậu có quyền tự do ra vào phòng trấn an của tôi bằng sinh trắc học. Hơn nữa, cậu còn xuất hiện đúng lúc như vậy, lại còn tốt bụng gọi người giúp tôi nữa, chẳng phải sao?”
Chỉ một câu nói đã khiến mắt A Ly đỏ bừng.
“Tiểu Tử... bọn mình là bạn thân nhất mà, sao cậu có thể nghi ngờ mình như vậy?”
“Được rồi, khỏi nói nữa. Chẳng phải mọi người đều muốn tìm tôi sao? Bây giờ tôi đang định tới phòng bệnh thăm Đinh Ninh. Vừa hay có thể hỏi chính cậu ấy xem hôm đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.”
Nói xong, Quý Tử đá nhẹ mũi giày da đang chặn trước cửa thang máy của Văn Dã sang một bên, rồi mạnh tay bấm tầng.
Ba người đàn ông với ba vẻ mặt khác nhau cùng nhìn theo bóng lưng cô.
Quý Tử chẳng buồn để ý.
Vừa đến nơi, cô lập tức nắm lấy cổ tay A Ly kéo ra ngoài.
A Ly vừa đi vừa rên khẽ.
“Tiểu Tử... đừng kéo như vậy... đau mình...”
Quý Tử lạnh lùng liếc cô ta.
“Nếu chuyện này thật sự có liên quan đến cậu, tôi sẽ không bỏ qua đâu.”
Cuộc đối thoại giữa hai người không sót một chữ nào lọt hết vào tai ba người phía sau.
Người đầu tiên lên tiếng là Kỳ Ý.
Anh nhìn Văn Dã với vẻ mặt đầy tâm sự, rồi huých vai người bên cạnh.
“Thế nào? Lần này có khi tôi phải đứng về phía cô ấy thật.”
“Chuyện còn chưa có kết luận cuối cùng thì chưa ai biết sự thật là gì.”
Văn Dã khẽ gật đầu.
“Cứ theo xem đã.”
Nói rồi, anh theo thói quen đưa tay vào túi áo khoác tìm bao thuốc.
Kỳ Ý thấy vậy lập tức nhắc nhở.
“Này, đây là khu điều trị đấy, cấm hút thuốc.”
Văn Dã khẽ chặc lưỡi, nhét bao thuốc trở lại túi.
Không hiểu vì sao hôm nay anh đặc biệt bực bội.
Có lẽ là vì Quý Tử. Người phụ nữ ấy dường như luôn có vô số cách khiến lòng anh rối bời.
Rõ ràng chỉ là một dẫn đường...Vậy mà rốt cuộc dựa vào cái gì?
Dựa vào đâu tin tức tố của cô lại có thể khiến cảm xúc của anh dao động dữ dội đến thế?
Ngay cả lúc ô nhiễm trong lãnh vực não nghiêm trọng nhất, anh cũng chưa từng khó chịu như bây giờ.
Đại não dường như hoàn toàn mất kiểm soát, còn không ngừng bị cô hấp dẫn, muốn đến gần cô, muốn chạm vào cô.
Đến trước cửa phòng bệnh, Văn Dã đột ngột dừng bước.
“Tôi không vào.”
Nói xong, anh xoay người rời đi.
Kỳ Ý gọi với theo mấy tiếng nhưng anh cũng không hề quay đầu.
“Cậu ta bị làm sao vậy? Tự nhiên nói đi là đi, đến một tiếng cũng chẳng buồn chào.”
Quý Tử đã bước vào phòng, chỉ liếc ra ngoài một cái rồi thu hồi ánh mắt.
Toàn bộ suy nghĩ vừa rồi của Văn Dã cô đều nghe rõ mồn một.
Đến lúc này, cô cũng hiểu vì sao trong thang máy anh lại có hành động kỳ lạ như vậy.
Văn Dã rời đi, Kỳ Ý và người còn lại cũng chẳng còn hứng thú với chuyện cô có tinh thần lực hay không, chẳng bao lâu sau cũng lần lượt bỏ đi.
Nhìn từng chỗ dựa của mình rời khỏi, A Ly lập tức hoảng hốt.
Thậm chí còn hạ mình kéo tay áo Quý Tử, nói mình không được khỏe.
Quý Tử gạt tay cô ta ra.
“Kìa, bác sĩ Cố chẳng phải đang ở đây sao? Khó chịu chỗ nào thì nói với anh ấy đi. Có bệnh gì mà bác sĩ Cố không chữa được chứ.”
A Ly nghẹn họng, không biết đáp thế nào.
Không lâu sau, Đinh Ninh hoàn tất kiểm tra, được nhân viên y tế đẩy ra khỏi khoang điều trị.
Vừa liếc mắt đã nhìn thấy Quý Tử ngồi cạnh giường bệnh.
Anh lập tức vùng dậy định ngồi lên.
Bác sĩ Cố đưa tay giữ vai anh lại.
“Tình trạng cơ thể cậu vẫn chưa ổn định, cố gắng đừng để cảm xúc dao động quá mạnh.”
Lần điều trị này, bác sĩ Cố đã chạy ngược chạy xuôi lo liệu cho anh không ít việc.
Đinh Ninh nhất thời cũng không tiện phản bác.
Chỉ có thể tha thiết nhìn về phía Quý Tử.
Sau đó nghiêm túc hỏi:
“Anh còn nhớ hôm đó mình ngất đi như thế nào không?”
Đinh Ninh nghe vậy, theo bản năng liếc nhìn A Ly đang đứng bên cạnh.
Một lúc sau mới chậm rãi đáp:
“Tôi nhớ. Khi đó có người đột nhiên mở cửa phòng trấn an từ bên ngoài. Tôi cảm nhận được người đó dường như định làm hại cô, nên muốn cưỡng ép rút ý thức khỏi tinh thần vực... Không ngờ chưa kịp làm gì thì chính tôi lại ngất trước.”
“Nhưng sau khi tỉnh lại... tôi phát hiện mình đã đột phá lên cấp A.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
