Nhưng bố Hà nghe xong lại cảm thấy con cả nói đúng. Quả thật không thể làm con gái mất mặt.
Anh Anh lấy chồng sang đó đã năm sáu năm, mãi vẫn không sinh được con. Bây giờ khó khăn lắm mới sinh, lại sinh một bé gái. Nhà họ Kiều ngoài mặt không nói gì, nhưng ai biết được trong lòng họ đã có ý kiến từ lâu hay chưa.
Bố Hà cảm thấy nếu chuyện này xảy ra ở nhà mình, chẳng hạn con dâu cả lấy về năm sáu năm mà chỉ sinh được một đứa con gái, ông chắc chắn sẽ không vui. Đừng nói gì đến chuyện để con dâu cả tiếp tế cho nhà mẹ đẻ. Đã không sinh nổi một đứa con trai cho nhà chồng, lại còn mang đồ tốt về nhà mẹ đẻ, loại con dâu như vậy sao có thể chấp nhận được?
---
Nếu Anh Anh sinh cho nhà họ Kiều một đứa con trai, bọn họ còn có thể nghĩ đó là nhà của cháu ngoại trai mình, sang đó làm gì cũng thấy đương nhiên. Dù sao nhà họ Kiều mấy đời đơn truyền, Anh Anh sinh con trai cho nhà họ Kiều thì chẳng khác nào lập công lớn!
Nhưng bây giờ chẳng phải sinh con gái sao? Phía họ dù sao cũng có phần yếu thế. Lúc này nếu lại gây trò cười trên bàn ăn, làm thông gia mất mặt trước đồng nghiệp, mấy chuyện cộng lại một lượt, sau này thông gia sao có thể không có ý kiến với Anh Anh? Đến lúc đó còn tiện thể càng coi thường cả nhà mẹ đẻ bọn họ.
Nghĩ đến đây, bố Hà nói thẳng: “Thành Tài với Thành Trụ đều không dẫn theo, chỉ bố với mẹ các con đi thôi.”
Mẹ Hà nghĩ một lát rồi bước lên khuyên: “Hay là vẫn dẫn một đứa đi. Lần trước lúc Gia Gia đầy tháng, bà thông gia còn hỏi sao chúng ta không dẫn theo đứa trẻ nào tới chơi nữa mà. Dẫn Nhu Nhu đi thôi, con bé mới bốn tuổi, trước giờ ngoan ngoãn, đến lúc ngồi ăn chắc chắn sẽ không quậy, mà Anh Anh cũng thích con bé!”
Bố Hà nghe xong thấy mẹ Hà nói cũng có lý, liền quyết định: “Được, vậy dẫn Nhu Nhu đi.”
Anh hai Hà lập tức vui hẳn lên. Tuy con trai không được đi, nhưng con gái được đi theo cũng không tệ.
Trong lòng chị dâu cả Hà không vui, nhưng cũng chẳng còn cách nào. Dù sao trong nhà chỉ có nhà thằng hai có con gái, hơn nữa bố mẹ chồng đã lên tiếng, chị ta cũng không dám nói gì.
May mà bố mẹ chồng khá công bằng. Đến lúc đó dù có mang thứ tốt gì từ bên ấy về, chắc chắn cũng sẽ chia đều, không thể chỉ rơi hết vào tay con bé Nhu Nhu.
Còn bên nhà họ Kiều, sáng sớm Chủ nhật, hai bố con Kiều Thu Sinh và Kiều Hòa Bình đã cùng nhau tới cửa hàng rau mua thức ăn, dù sao hôm nay người xuống bếp chính là hai người họ.
Kiều Trúc Phương hoàn toàn không biết nấu ăn. Trước đây lúc mẹ và vú nuôi của bà còn sống, chưa bao giờ để bà xuống bếp. Dù sao cũng là con gái ruột, đến gả đi còn không nỡ, ngược lại còn kén rể ở rể, sao có thể nỡ để bà làm việc nhà?
---
Kiều Thu Sinh rất biết ơn năm xưa bà cụ Kiều đã mua ông về. Trong hoàn cảnh lúc ấy, được mua về ngược lại còn là một con đường sống, nếu không có lẽ ông đã chết đói từ lâu.
Vì vậy, ông hoàn toàn không có ý kiến gì về chuyện làm chồng nuôi từ bé. Từ nhỏ ông đã rất thương cô “em gái” Kiều Trúc Phương này, sau đó học nấu ăn với bà cụ, ông càng ôm hết việc bếp núc trong nhà, chẳng để A Muội phải động tay chút nào.
Tuy thời ấy, bất kể gia đình thế nào, con gái chắc chắn cũng phải học nấu ăn, nếu không sau này gả sang nhà người khác mà đến cơm nước cũng không biết làm thì khó tránh khỏi khiến cha mẹ chồng và chồng không hài lòng.
Nhưng trong mắt Kiều Thu Sinh, từ nhỏ ông đã biết A Muội sau này sẽ là vợ mình, lại chẳng phải gả ra ngoài. Vậy thì sau này cưới nhau, cô không biết nấu ăn đương nhiên cũng chẳng phải chuyện gì to tát!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)