Cháu trai hay cháu gái cũng đều yêu như nhau.
Bản thân ông là người ở rể, ngay cả họ cũng chủ động đổi theo nhà vợ.
Vì vậy ông cũng giống vợ, hoàn toàn không có suy nghĩ con trai nhất định phải sinh cháu trai mới không bị coi là tuyệt tự.
Còn Kiều Hòa Bình...
Người khai sáng cho anh chính là bà ngoại Kiều.
Một người có thể chủ động để cô con gái duy nhất tuyển rể ở rể thì liệu có truyền tư tưởng trọng nam khinh nữ cho cháu trai hay sao?
Cho nên Kiều Hòa Bình thật sự không để ý sinh con trai hay con gái.
Thậm chí anh còn chẳng có ý định sinh thêm đứa thứ hai.
Bản thân anh là con một.
Mẹ anh cũng là con một.
Anh đã quen với mô hình gia đình chỉ có một đứa trẻ.
Như vậy sẽ không có chuyện thiên vị hay những rắc rối linh tinh khác.
Chẳng phải rất tốt sao?
Một khi trong nhà có nhiều con, những chuyện máu chó cũng theo đó mà nhiều lên.
Những ví dụ như vậy, xung quanh anh chẳng hề thiếu.
Lấy chính bố anh làm ví dụ.
Bố anh không phải con một.
Ông còn có một em trai.
Kết quả năm xảy ra nạn đói lớn, bố anh bị gia đình bỏ lại làm con nuôi từ bé để đổi lấy lương thực.
Còn vợ anh, Hà Anh Anh, cũng không phải con một.
Nhà cô có hai anh trai, lại còn mấy người anh họ.
Bà nội thì thiên vị con nhà bác cả, nên từ nhỏ cô đã chịu rất nhiều tủi thân.
Ngay cả mấy người anh em cùng lên thành phố với anh năm đó cũng là hai ví dụ đối lập rõ rệt.
Một người là con một.
Anh ta làm công nhân ở thành phố, còn cha mẹ ở quê.
Tiền anh gửi về mỗi tháng luôn bị cha mẹ tìm cách gửi ngược lại.
Sau khi biết ở thành phố thứ gì cũng phải bỏ tiền mua, hai ông bà càng thương con hơn.
Họ thường xuyên đi bộ hơn mười, hai mươi dặm mang rau nhà trồng lên thành phố cho con.
Trong nhà còn cố ý nuôi gà, chỉ để dành trứng mang cho con trai ăn.
Còn người anh em kia thì trong nhà có một anh trai và một em trai.
So với người được cha mẹ bù đắp kia, anh ta chẳng những không được giúp đỡ, mà cha mẹ còn chỉ mong vét sạch tiền trong túi.
Lúc nào họ cũng cho rằng anh sống khá hơn anh em ở quê, nên đương nhiên phải chu cấp cho gia đình.
Theo Kiều Hòa Bình, tất cả những chuyện ấy đều bắt nguồn từ việc nhà có quá nhiều con.
Đừng nói cái gì mà con nào cũng là máu mủ.
Cũng đừng nói có nhiều con thì có thể đối xử công bằng.
Ngay cả thịt ở lòng bàn tay với mu bàn tay còn dày mỏng khác nhau.
Đối xử không công bằng mới là chuyện thường thấy.
Cho nên, vẫn là chỉ có một đứa con thì tốt nhất.
Không có chuyện gì rắc rối.
Sau này cũng sẽ không có đứa trẻ nào phải chịu thiệt thòi.
Không ai dạy Kiều Hòa Bình suy nghĩ chỉ sinh một con.
Đó hoàn toàn là điều anh tự ngẫm ra.
Chính anh là con một, lẽ nào còn không hiểu cái hay của việc làm con một?
Bây giờ đã có một cô con gái, anh đã thấy mãn nguyện rồi.
Không cần sinh thêm nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

