"Từ Trọng Lân." Cậu ta đáp rất nhanh: "Em là bạn của Kha Tế, lần trước chúng ta từng gặp nhau ở cổng trường rồi ạ."
Kha Miên Đường sực nhớ ra, thì ra là cái cậu nam sinh ngồi ngẩn tò te trên chiếc xe mô tô dạo nọ.
Hôm đó cậu ta đứng cạnh Kha Tế, sau khi tháo mũ bảo hiểm ra thì cứ đứng đực mặt ra đấy.
"À…" Cô kéo dài giọng, nở một nụ cười xã giao lịch sự: "Là em sao, chào em nhé."
Từ Trọng Lân khẽ gật đầu, yết hầu trượt lên trượt xuống.
Bộ váy Kha Miên Đường mặc hôm nay cực kỳ tôn da, phần xương quai xanh lấp ló qua cổ áo trắng nõn nà đến mức như phát sáng.
Cậu ta căn bản không dám nhìn nhiều, vội cụp mắt nhìn đăm đăm vào mũi giày của chính mình.
"Hôm… hôm nay chị thi đấu cừ lắm." Giọng cậu ta rin rít, câu chữ cứ lắp ba lắp bắp: "Kha Tế bảo chị của cậu ấy chắc chắn sẽ thắng, quả nhiên là thắng thật."
Nói xong, cậu ta len lén nâng mí mắt lên nhìn cô một cái, rồi lại chớp nhoáng cúi gằm mặt xuống.
Kha Miên Đường cảm thấy chuyện này khá là thú vị.
Một cậu nam sinh đẹp trai ngời ngời thế này, sao cứ mở miệng nói chuyện là mặt lại đỏ lựng lên thế nhỉ?
Cô không nhịn được mà ngó cậu ta thêm vài lần: "Cảm ơn em nhé, em học cùng lớp với Kha Tế à?"
"Vâng ạ, em ngồi ngay sau lưng cậu ấy. Bọn em quen nhau từ hồi tiểu học rồi."
Từ Trọng Lân đáp lời cái rụp, từng câu từng chữ thốt ra đều là thông tin chính xác trăm phần trăm, dáng vẻ cứ như thiếu điều khai sạch sành sanh gốc gác lai lịch của mình cho cô biết vậy.
Hệ thống đúng kiểu xem kịch vui không sợ rách việc, nhảy ra chen ngang: “Ký chủ, nhịp tim của chàng trai này đã vượt mốc 120 rồi đấy. Theo như phân tích của hệ thống, cậu ta đối với cô…”
"Tôi biết rồi." Kha Miên Đường ngắt lời nó trong suy nghĩ: "Bạn đừng có bóc mẽ ra, nói toẹt ra thì còn gì là thú vị nữa."
Cô thực sự thấy rất thú vị, cái kiểu thú vị giống như khi ngắm nhìn một con vật nhỏ đáng yêu vậy.
Dáng vẻ đỏ bừng mặt, vừa không dám nhìn thẳng nhưng lại không nhịn được mà cứ lén nhìn cô của chàng trai này, khiến cô nhớ lại dáng vẻ đi "đu idol" của chính mình ngày trước.
"Vậy chị quay lại phòng trước đây." Kha Miên Đường vẫy tay chào cậu ta: "Mấy đứa chơi vui vẻ nhé."
"Chị cũng vậy nhé." Giọng nói của Từ Trọng Lân với theo bóng lưng cô, âm lượng có phần dõng dạc hơn hẳn mức cậu ta tự dự liệu.
Cậu ta ảo não nhắm nghiền mắt lại.
Đến lúc mở mắt ra, cô đã sải bước cách xa một đoạn mất rồi.
Ở lối rẽ khúc ngoặt đầu bên kia hành lang, có một người đang tựa lưng vào tường, thấy hết toàn bộ cảnh tượng ban nãy.
Bao Mẫn nhét điện thoại vào túi áo, đẩy cửa bước vào phòng bao.
Lúc này trong phòng đang có hơn chục người ngồi tụ tập, bên họ cũng đang tổ chức tiệc mừng công.
"Trương Hâm." Cô ta ghé sát lại gần, hạ thấp giọng đầy vẻ hưng phấn kích động: "Cậu đoán xem ban nãy tớ vừa nhìn thấy ai?"
Trương Hâm đang nâng ly nước ép, nghe vậy thì ngẩng đầu lên: "Ai thế?"
"Kha Miên Đường đấy." Bao Mẫn giữ nguyên giọng thầm thì: "Chính là bạn gái của Vinh Thiệp đó."
Ngón tay đang bưng ly của Trương Hâm hơi khựng lại.
"Cô ta đứng tán gẫu với một thằng con trai ngoài hành lang, nói chuyện lâu lắm."
Mắt Bao Mẫn đảo liên hồi, khóe miệng trễ xuống đầy vẻ khinh khỉnh: "Cái cậu nam sinh kia trông có vẻ thân thiết với cô ta lắm, mặt mày đỏ ửng hết cả lên. Cậu nói xem, cô ta đã có Vinh Thiệp rồi mà còn bám lấy con trai nhà người ta gần gũi thế kia, trông có ra cái thể thống gì không cơ chứ."
Trương Hâm đặt ly nước xuống, khẽ giọng cản lại: "Bao Mẫn, cậu đừng nói nữa. Chuyện của người ta đâu có liên quan gì đến bọn mình."
"Tớ chỉ là ngứa mắt thôi mà."
Bao Mẫn nhún vai: "Xét về nhan sắc, cậu thua kém cô ta ở điểm nào chứ? Cậu là hoa khôi của Đại học Lăng Châu chúng ta đấy, còn Kha Miên Đường chỉ xếp hạng 17 trong Danh sách trắng, ở Học viện Thành Tín cũng chỉ là loại vô danh tiểu tốt. Nếu không nhờ Vinh Thiệp, ai mà thèm biết cô ta là ai."
Bao Mẫn càng nói càng hăng: "Cô ta mà cũng hẹn hò được với Vinh Thiệp, chứng tỏ anh ấy chẳng quan tâm đến chuyện gia thế đâu. Không chừng cậu cứ nỗ lực một chút, cái 'đùi to' như Vinh Thiệp lại chẳng bị cậu cuỗm mất ấy chứ."
Nghe thấy vậy, tim Trương Hâm như trễ mất một nhịp: "Cậu… cậu đừng có nói bậy."
Nhận ra nét mặt cô bạn có sự thay đổi, Bao Mẫn lại đổ thêm dầu vào lửa: "Với lại, người thừa kế của một gia tộc tài phiệt hàng đầu như Vinh Thiệp thì sớm muộn gì chẳng phải liên hôn. Cái gia cảnh như Kha Miên Đường thì trụ được bao lâu, không chừng có ngày lại bị…"
Tuy lời chưa nói hết, nhưng ý tứ đằng sau dấu chấm lửng ấy thì cả hai đều tự hiểu rõ trong lòng.
"Tớ chỉ thấy là…" Trương Hâm ngập ngừng lên tiếng: "Bàn tán sau lưng người khác thì không hay cho lắm."
"Đúng đúng đúng, cậu không bàn tán, cậu chỉ chống mắt lên xem thôi." Bao Mẫn cười hì hì, không nói thêm gì nữa.
Thế nhưng, cái suy nghĩ ấy đã kịp đâm chồi, cắm rễ vào tận sâu trong tâm trí Trương Hâm.
Giống như một hạt mầm rơi xuống mảnh đất ẩm ướt ấm áp, nó sẽ chỉ âm thầm nảy nở, lớn dần trong bóng tối mà thôi.
…
Bầu không khí trong phòng bao đã ồn ào ầm ĩ hết cả lên, chỉ có Kha Miên Đường là vẫn im lìm ngồi thu lu ở một góc sofa.
Men say của rượu vang bắt đầu ập đến như thủy triều.
Gương mặt cô ửng lên một rặng mây hồng, đôi mắt trở nên long lanh ngập nước, cứ ướt át nhìn đăm đăm vào khoảng không vô định.
Lông mi khẽ chớp, đôi mắt ấy trông hệt như hai quả nho đen vừa được ngâm qua nước.
Có một cô gái ghé sát lại gần hỏi thăm: "Kha Miên Đường, cậu không sao chứ?"
Cô chậm chạp quay đầu sang, mất hai giây mới cong mắt cười rạng rỡ: "Không sao đâu nè."
Cô bạn kia khẽ thở dài, xem ra là say thật rồi.
Tại cổng chính câu lạc bộ, cơn gió đêm mang theo chút se lạnh của tiết trời đầu thu phả thẳng vào mặt.
Một chiếc Bentley Continental GT phiên bản Black Edition lặng lẽ lướt tới đỗ ngay trước cửa.
Cửa xe mở ra, một bàn tay với những khớp xương thon dài, rõ ràng vin lên khung cửa.
Khớp xương cổ tay nhô lên tạo thành một đường cong góc cạnh, sắc bén.
Lúc Vinh Thiệp bước xuống xe, chiếc áo thun dài tay màu đen ôm sát lấy bờ vai và tấm lưng, tôn lên những đường nét hình thể dứt khoát.
Ống tay áo được anh xắn hờ lên tận khuỷu, để lộ mặt trong cẳng tay với những đường gân xanh lờ mờ ẩn hiện.
Anh đút một tay vào túi quần, sải bước tiến về phía cổng chính của câu lạc bộ.
Đứng ở trước cổng lúc này đang có vài ba bóng người.
Là thành viên đội tuyển cưỡi ngựa của Đại học Lăng Châu, họ đang tụ tập hút thuốc, tán gẫu.
Trương Thần là người nhận ra anh đầu tiên.
Nhà họ Trương đã có chỗ đứng nhiều năm trên chính trường thành phố Lăng Châu, bố anh ta lại là phó thị trưởng đương nhiệm.
Trùng hợp thay, Trương Thần cũng xem như là có quen biết với Vinh Thiệp.
Dù không thân thiết cho lắm, nhưng cả hai từng chạm mặt trong vài sự kiện công khai, cũng được coi là mối quan hệ gật đầu xã giao.
"Vinh Thiệp, tình cờ thật đấy." Trương Thần nở nụ cười chào hỏi.
Bước chân của Vinh Thiệp hơi khựng lại.
Anh nghiêng đầu liếc nhìn anh ta một cái: "Ừ."
Trương Thần rút bao thuốc lá từ trong túi ra: "Làm một điếu không?"
Vinh Thiệp vươn tay nhận lấy, cúi xuống liếc nhìn logo thương hiệu in trên đầu lọc.
Anh chẳng tỏ thái độ gì, cứ thế mặc cho Trương Thần châm lửa giúp mình.
Ngọn lửa từ chiếc bật lửa bùng lên, soi sáng một nửa khuôn mặt anh.
Cái bóng của xương chân mày đổ dài xuống hốc mắt, khiến sống mũi anh càng thêm cao thẳng, tựa như một đường cắt nét sắc lẹm.
Anh rít một hơi thật sâu, làn khói tuôn ra từ kẽ môi, nhanh chóng bị gió đêm thổi tản đi.
Cả người anh mờ ảo lẩn khuất sau làn khói xám trắng mỏng tang, hệt như bị ngăn cách bởi một lớp màn sa bí ẩn.
Cao ngạo, xa cách, hoàn toàn không thể chạm tới.
"Cậu đến đây có việc à?" Trương Thần đút lại bao thuốc vào túi.
Vinh Thiệp gõ nhẹ tàn thuốc.
Chút tro xám trắng cuốn theo chiều gió, thoáng chốc đã tan biến không còn tăm tích.
"Đi đón bạn gái."
Ban nãy cô ta đã để ý góc này rồi, cứ rình rập tìm cơ hội mãi.
Thế mà Trương Thần lại quen Vinh Thiệp, đây tuyệt đối là cơ hội kết giao ngàn năm có một.
Cô ta kéo tay áo Trương Hâm, rảo bước đi thẳng tới trước mặt họ: "Trương Thần, vị này là ai thế?"
Cố tình kéo dài âm cuối, ánh mắt Bao Mẫn cứ dán chặt vào góc nghiêng của Vinh Thiệp không buông.
Trương Thần hơi nhíu mày.
Anh ta không muốn giới thiệu cho lắm, nhưng chưa kịp mở lời, Bao Mẫn đã tự tung tự hứng: "Chẳng lẽ là Vinh Thiệp, Hội trưởng của Học viện Thành Tín sao?"
Vẻ mặt Vinh Thiệp vẫn lạnh nhạt.
Anh nghiêng đầu kẹp điếu thuốc rời khỏi môi, những ngón tay thon dài buông thõng tùy ý.
Làn khói lượn lờ tràn ra từ bờ môi hơi hé mở, phả mờ đi hàng chân mày và đôi mắt lạnh lẽo của anh.
Anh chẳng buồn liếc mắt nhìn hai cô gái lấy một cái, thỉnh thoảng lại đưa tay lên xem đồng hồ, hàng chân mày đang nhíu chặt chợt khẽ giãn ra.
Bao Mẫn không can tâm, đẩy Trương Hâm lên trước một bước: "Đây là hoa khôi của trường chúng tôi, Trương Hâm. Cậu ấy là phó chủ tịch Hội sinh viên đấy."
Bị đẩy nhào lên trước, Trương Hâm lảo đảo vấp chân, suýt nữa là giẫm phải mũi giày của Vinh Thiệp.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


