Đối với những lời của Dương Bằng Phi, Tô Dư rất kinh ngạc.
Tên này đang dùng cái logic gì vậy?
Người thì sống ở nước Hoa Hạ mới, mà não vẫn còn kẹt lại ở thời Mãn Thanh sao?
Đừng nói đến chuyện cô căn bản chưa hề bị Trần Cường bắt nạt, cho dù cô thực sự bị người ta ức hiếp đi chăng nữa, lẽ nào cô cứ phải nhắm mắt chọn bừa một người để hẹn hò sao?
Thật quá nực cười!
Suy nghĩ của loại người này, vốn dĩ không phải chỉ nói vài câu là có thể thông não được.
Tô Dư hoàn toàn chẳng buồn lãng phí thời gian đôi co với cái đầu đất như Dương Bằng Phi. Cô chỉ lạnh lùng liếc anh ta một cái rồi sải bước rời đi.
Dương Bằng Phi gọi với theo vài câu, nhưng thấy Tô Dư đến cả đầu cũng không thèm ngoảnh lại, cộng thêm xung quanh có rất nhiều người đang nhìn ngó, anh ta mới chịu im miệng.
Nhưng bị anh ta phá đám như vậy, Tô Dư cũng mất luôn hứng thú dạo phố. Cô dứt khoát dẫn em gái đi lấy quần áo đã may xong, rồi đi thẳng đến nhà khách của xưởng quân sự.
Sẵn tiện cho em gái tham quan nhà khách một chút.
Đến nhà hàng, Tô Dư sắp xếp cho em gái ngồi ngay ngắn, rồi giống như hôm qua, cô gọi bốn món ăn.
Tuy nhiên, lần này cô rất chú ý, chỉ gọi những món thanh đạm.
Tôm bóc vỏ xào nhạt, cá hấp xì dầu, món chay cũng là đậu phụ và cải thảo rất dễ tiêu hóa.
Vu Minh Duệ xuống lầu sớm hơn thời gian đã hẹn.
Phương Tịnh nhìn thấy anh trước, lập tức đứng dậy gọi một tiếng: “Anh Vu!”
Cực kỳ hiếm thấy, Tô Dư lại bắt gặp một nụ cười có thể coi là hiền hòa trên gương mặt Vu Minh Duệ. Những ngón tay thon dài của người đàn ông này còn nhẹ nhàng xoa đầu Phương Tịnh để thể hiện sự thân thiết, giọng nói cũng vô cùng dịu dàng: “Chào em gái nhỏ.”
Nhưng khi quay sang nhìn Tô Dư, Vu Minh Duệ đã khôi phục lại gương mặt lạnh tanh như cũ.
Tô Dư lịch sự đứng dậy, nhưng lại không kìm được mà trêu chọc anh: “Đội trưởng Vu, anh cười lên trông rất đẹp trai, không cần phải xụ mặt với tôi đâu.”
Vu Minh Duệ rũ mắt, ngồi xuống vị trí đối diện Tô Dư: “Tôi sợ em lại nhìn tôi làm món đưa cơm.”
Tô Dư bật cười: “Vậy tôi có thể đặt cho anh một biệt danh là “Vét sạch nồi” được không?”
“Em nói vậy nghe hơi thiếu văn hóa đấy.”
“Ồ, hay là anh thích tôi gọi anh là… sắc đẹp thay cơm?”
Nói xong câu này, Tô Dư liền thấy sắc mặt Vu Minh Duệ tuy không đổi, nhưng vành tai lại hơi ửng đỏ.
Chẳng biết anh đang nghĩ cái gì.
Nhưng nể tình có Phương Tịnh ở đây, cô không tiện tiếp tục đùa giỡn, bèn chỉ vào bát đũa và chiếc ví tiền để bên cạnh: “Nhiệm vụ anh giao đã hoàn thành, ăn cơm thôi. Ngoài ra, ví tiền trả lại cho anh, tôi nghĩ anh cũng không mặt dày đến mức tiếp tục uy hiếp tôi đâu nhỉ.”
Vu Minh Duệ cất ví tiền, đưa qua một tờ giấy: “Không, vẫn có thể uy hiếp thêm một lần nữa. Những thứ ghi trên này, em xem thử có thể giúp tôi đi mua được không.”
Tô Dư cầm tờ giấy lên xem: “Một thước vẽ, một compa, một thước thủy chuẩn, hai thước kẹp vernier. Ây da, mấy thứ này anh nên tìm kỹ sư Ngụy chứ? Hoặc nhờ nhân viên phục vụ trong nhà khách cũng được mà, anh thật sự coi tôi là lao động miễn phí đấy à?”
Đôi mắt phượng của Vu Minh Duệ hơi nheo lại: “Không miễn phí, tôi sẽ giúp em giành lấy phần thưởng hiện vật và bằng khen vinh dự. Đúng rồi, mục C viết cái gì vậy, tôi quên mất rồi.”
Tô Dư: “C là thước thủy chuẩn.”
“Mấy cái?”
“Một cái.”
“Thế còn D?”
“D là thước kẹp vernier, hai cái.”
“Cho nên, em biết tiếng Anh?”
Tô Dư hoàn toàn không hề phòng bị, còn ngơ ngác hỏi lại: “Hả? Cái gì cơ?”
Vu Minh Duệ ngồi thẳng tắp, đôi mắt sâu thẳm và nghiêm túc: “Em biết tiếng Anh.”
Cùng một câu nói như ban nãy, nhưng trước đó là câu hỏi, còn lần này là câu khẳng định.
Đầu óc Tô Dư chợt bừng tỉnh.
Lộ tẩy rồi!
Người đàn ông này, cứ thế dùng mỹ nam kế để cô buông lỏng cảnh giác trước, rồi mới đột ngột đặt câu hỏi.
Thật sự quá xảo quyệt!
“Ờ…” Khóe miệng Tô Dư giật giật, nhưng cô lập tức khôi phục lại dáng vẻ tùy ý: “Hiểu á? Tôi không tính là hiểu đâu, chỉ là hôm đó lúc tôi cầm bản vẽ thiết kế cho kỹ sư Ngụy xem, kỹ sư Ngụy bảo mấy cái này đều là tiếng Anh. Chữ C này đọc là “xi”, còn cái chữ bụng bự kia đọc là “đi”. Thấy cũng khá thú vị nên tôi nhớ được thôi.”
Vu Minh Duệ hơi nhướng mày rậm, đôi mắt phượng nheo lại. Anh không nói gì, chỉ lẳng lặng nhìn Tô Dư như vậy.
Người đàn ông này, mỗi khi nghiêm túc, không khí xung quanh dường như cũng trở nên nặng nề hơn.
Tô Dư cảm thấy sau lưng mình đã rịn ra một tầng mồ hôi mỏng.
Chuyện này…
Nếu anh tiếp tục gặng hỏi, cô phải ngụy biện thế nào đây?
Nhưng người đàn ông không hỏi thêm nữa, mà đột nhiên thu lại ánh mắt đầy áp lực kia, đẩy đĩa cá về phía trước mặt cô: “Ăn cơm đi.”
Tô Dư thở phào nhẹ nhõm.
Cô không dám nói năng lung tung nữa, giả vờ lấy bát, lấy đũa cho Phương Tịnh, bận rộn một hồi rồi mới làm như không có chuyện gì xảy ra mà bưng bát của mình lên.
Kết quả là cơm còn chưa kịp đưa vào miệng, đã nghe thấy trước cửa nhà hàng truyền đến một trận ồn ào, xen lẫn trong đó là tiếng gọi “Phương Dư”.
Ba người trên bàn đều đồng loạt nhìn ra cửa.
Liền nhìn thấy đồng chí Dương Bằng Phi với cái não úng nước kia đang xuất hiện ở đó. Anh ta đang cố gắng vùng vẫy thoát khỏi sự lôi kéo của nhân viên phục vụ, chỉ tay về hướng Tô Dư và la lối: “Các người buông ra, tôi đến tìm đối tượng của tôi. Buông ra, cô ấy đang ăn cơm với người đàn ông khác…”
Chắc là nghe thấy có kịch hay để xem, nhân viên phục vụ ở cửa thực sự buông tay, để mặc Dương Bằng Phi đi vào.
Tô Dư cứ thế nhìn gã đàn ông này mặt đỏ tía tai đi đến bên cạnh mình. Anh ta trừng mắt lườm Vu Minh Duệ một cái trước, rồi bắt đầu chỉ trích cô: “Hắn ta là ai? Phương Dư, có phải cô lên thành phố quyến rũ được người đàn ông này, nên mới không thèm hẹn hò với tôi nữa đúng không?”
Không ngờ, Phương Tịnh còn tức giận hơn cả Tô Dư.
Chưa đợi Tô Dư lên tiếng, con bé đã đứng phắt dậy bênh vực chị gái:
“Dương Bằng Phi, sao anh lại ăn nói hàm hồ như vậy? Đây là anh Vu đã cứu tôi. Anh muốn đòi lại quà cáp ngày lễ thì tự đi mà tìm bà nội tôi ấy, chúng tôi đâu có lấy đồ của anh, sao anh cứ bám theo chúng tôi mãi thế hả?”
Tô Dư kéo cô em gái nhỏ Phương Tịnh ngồi xuống, giọng điệu bình tĩnh: “Tịnh Tịnh, đừng cố gắng nói đạo lý với kẻ ngốc, ăn cơm đi.”
Nói rồi, cô còn gắp một con tôm cho Phương Tịnh, bản thân cũng thản nhiên gắp một miếng cá, tỉ mỉ gỡ xương. Dáng vẻ thong dong đó hoàn toàn coi Dương Bằng Phi như không khí.
Dương Bằng Phi thấy Tô Dư căn bản không thèm để ý đến mình, cục tức nghẹn ở cổ họng nhất thời không nuốt trôi được, bèn quay sang trừng mắt nhìn Vu Minh Duệ.
Nhưng không trừng thì thôi, vừa chạm phải đôi mắt lạnh lẽo, dáng người cao ngất cùng khí thế sắc bén của người đàn ông này, anh ta lại không kìm được mà lùi về sau hai bước.
Điều này khiến anh ta va “rầm” một cái vào chiếc ghế ở bàn bên cạnh, cả người lảo đảo mấy cái.
Chuyện này làm cho khí khái đàn ông của Dương Bằng Phi bị đả kích, khiến anh ta trở nên vô cùng khó xử.
Anh ta không dám trừng mắt với Vu Minh Duệ nữa, chuyển sang tiếp tục quấy rối Tô Dư:
“Phương Dư, trước kia cô đâu có như vậy, chúng ta vẫn luôn rất tốt mà, không phải sao? Thôi bỏ đi, tôi không đòi lại quà cáp nữa. Chuyện của cô và Trần Cường, ở quê ai cũng biết cả rồi, danh tiếng của cô cũng chẳng còn ra gì nữa. Nhưng nếu cô chịu hẹn hò với tôi, tôi sẽ nhờ cậu tôi tìm giúp cô một công việc tạm thời trên thành phố, cô sẽ không phải về quê nữa, nghe rõ chưa?”
Giữa những lời đe dọa như vậy, Vu Minh Duệ đột nhiên đứng dậy.
Chiều cao một mét tám lăm của anh vốn đã rất bắt mắt, cộng thêm dáng người thẳng tắp, tuy không mặc quân phục, nhưng chiếc áo sơ mi trắng phẳng phiu lại càng tôn lên khí thế bức người.
Thậm chí chẳng cần mở miệng nói lời nào, Dương Bằng Phi vậy mà lại tự động lùi về sau hai bước: “Anh, anh muốn làm gì?”
Khóe miệng Vu Minh Duệ khẽ nhếch lên: “Tôi đi gọi điện thoại cho Cục trưởng Trương của Cục Công an hỏi một tiếng xem, cái tên Trần Cường cố ý giết người không thành lần trước, có phải vẫn còn một đồng phạm tên là Dương Bằng Phi chưa bị bắt hay không.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

