Vu Minh Duệ ngồi bên bàn làm việc, nhìn chằm chằm vào bánh xà phòng thủ công và bản vẽ thiết kế hồi lâu. Anh nhấc điện thoại trên bàn lên rồi lại đặt xuống, lặp đi lặp lại nhiều lần, cuối cùng mới quyết định gọi cho kỹ sư Ngụy.
Hai người trò chuyện đôi câu về vấn đề chuyên môn, sau đó mới chuyển sang chủ đề chính.
Vu Minh Duệ hỏi: “Lần trước tôi nghe vợ ông nói, Tiểu Phương không phải là con gái ruột của đồng chí Phương Tiến Quý, đúng không?”
Lão Ngụy đáp: “Đúng là có chuyện này. Cũng chính vì thế nên con bé mới từ chối nhận phần tiền tuất thuộc về mình, là một đứa trẻ rất hiểu chuyện.”
“Vậy có thể điều tra ra bố mẹ ruột của cô ấy không?”
“Chuyện này… Sao đội trưởng Vu đột nhiên lại muốn tìm hiểu việc này?” Lão Ngụy là người làm kỹ thuật, trong đầu lúc nào cũng chỉ nghĩ đến công việc.
Vu Minh Duệ dùng giọng điệu như thể chỉ tiện miệng hỏi thăm:
“À, suy cho cùng thì mẫu máy bay trên bản vẽ đó quá đỗi tiên tiến, giúp ích rất nhiều cho sự nghiệp nghiên cứu chế tạo tiêm kích của chúng ta. Chắc hẳn trong xưởng của các ông cũng có chính sách khen thưởng chứ? Tôi cũng sẽ báo cáo chuyện này lên trên. Xưởng các ông có thể thưởng hiện vật, ví dụ như xe đạp hay đồng hồ, còn cơ quan liên quan của chúng tôi có thể trao cho cô ấy một số vinh dự. Trước khi trao thưởng, cẩn thận một chút vẫn hơn, thế nên tốt nhất là nắm rõ hoàn cảnh của cô ấy thêm một chút.”
Lão Ngụy nói: “Chuyện này thì tôi thật sự không rõ. Tôi nghe vợ kể loáng thoáng rằng mẹ ruột của Tiểu Phương từng bị đập đầu, mất trí nhớ một thời gian dài nên quên mất người nhà. Lúc còn sống, Phương Tiến Quý đã tìm hiểu được và nhận được thư từ bên đó, nhưng những bức thư ấy lại bị người ta lấy cắp mất. Cụ thể ra sao, có lẽ cậu phải tự mình đi hỏi Tiểu Phương thôi.”
“Được, tôi biết rồi.”
Vu Minh Duệ bình thản cúp điện thoại.
Nhưng sự nghi ngờ trong lòng anh lại càng lớn hơn.
Anh cầm bản vẽ thiết kế lên, tiếp tục nghiên cứu.
Lần này, anh tính toán chi tiết từng thông số trên bản vẽ, một lần nữa lại cảm thấy chấn động trước thiết kế tiên tiến này.
Dù nhìn từ góc độ nào, việc có được bản vẽ này đối với quốc gia, đối với công cuộc nghiên cứu tiêm kích hoàn toàn không có lấy một tia thiệt hại, chỉ có trăm bề lợi ích.
Nhưng nếu có thể tìm ra người vẽ bản vẽ này, anh sẽ càng nắm rõ hơn hình dáng thực tế và ý tưởng thiết kế của nó.
Thế nên, dù thế nào đi chăng nữa, anh vẫn phải tìm manh mối từ trên người cô gái nhỏ kia.
Vu Minh Duệ chìm vào suy tư.
Chính những suy nghĩ ấy đã trực tiếp dẫn đến việc trong giấc mơ của anh toàn là hình bóng của cô.
Thế nhưng...
Tình huống trong mơ luôn khiến người ta trở tay không kịp.
... Cô gái nhỏ mở to đôi mắt, không ngừng ấn lên cơ bụng của anh: “Đến rồi, đến rồi, chính là chỗ này.”
Vu Minh Duệ gạt tay cô ra: “Nói, em có phải là gián điệp không?”
“Bùm” một tiếng, Vu Minh Duệ quên sạch sành sanh những lời định hỏi.
Tô Dư không phải đi làm nên vô cùng vui vẻ.
Tuy đi làm không mệt, nhưng cũng phải đạp xe một quãng đường xa tít tắp. Bây giờ không cần phải đạp xe chuyến đó nữa, cô dư ra được khối thời gian, có thể đi dạo phố mua sắm các kiểu.
Hơn nữa hôm nay, Tô Dư cũng phải dẫn em gái đi lấy mấy bộ quần áo nhờ người may lần trước.
Hai chị em đạp xe, đầu tiên đi đến cửa hàng bách hóa của Dung Thành.
Cửa hàng ở đây rất lớn, còn có cả tầng trên tầng dưới. Đối với Phương Tịnh mà nói, cảnh tượng này chẳng khác nào Lưu nãi nãi bước vào Đại Quan viên.
Cô bé vừa bước vào đã há hốc mồm ngạc nhiên, nhìn cái gì cũng thấy mới mẻ. Tô Dư rất sẵn lòng dẫn cô bé đi mở mang tầm mắt.
Hai người đang đi dạo thì nghe thấy phía sau có tiếng gọi: “Phương Dư?”
Tô Dư không phản ứng lại ngay, dù sao đó cũng chẳng phải tên cô. Ngược lại, Phương Tịnh quay đầu nhìn một cái, kéo tay áo chị gái nhắc nhở: “Chị, Dương Bằng Phi gọi chị kìa!”
Lúc này Tô Dư mới xoay người lại nhìn.
Một thanh niên cao chừng một mét bảy, dáng vẻ khá trắng trẻo, mặc chiếc áo sơ mi cộc tay màu xanh tím than mua ở hợp tác xã mua bán, đi đôi giày giải phóng mới tinh. Ánh mắt hắn ta nhìn Tô Dư phải gọi là vô cùng đắm đuối.
Nhưng Tô Dư thật sự không quen biết, chỉ lịch sự gật đầu một cái rồi bước đi.
Không ngờ nam thanh niên kia lập tức đuổi theo, đưa tay kéo lấy cánh tay Tô Dư:
“Phương Dư! Cậu đừng đi, đúng là cậu rồi! Tôi đi tìm cậu mấy lần mà không thấy. Lần trước nghe nói cậu suýt bị Trần Cường bắt nạt, bây giờ cậu vẫn ổn chứ? Cậu... càng ngày càng xinh đẹp ra đấy.”
Tô Dư xoay tay vùng ra khỏi hắn: “Cậu nói chuyện thì cứ nói, đừng có kéo tôi.”
“Phương Dư, tôi đang quan tâm cậu mà?”
Dương Bằng Phi nhíu mày, nhưng ánh mắt vẫn dán chặt lên mặt Tô Dư, làm như thể hai người họ là một đôi vậy.
Tô Dư nhún vai: “Cảm ơn cậu đã quan tâm, nhưng hình như chúng ta chỉ là bạn học thôi. Tôi và em gái còn có việc, đi trước đây.”
“Phương Dư, chúng ta không chỉ là bạn học đâu, bà nội cậu đã nhận quà tết Đoan Ngọ của nhà tôi rồi.”
Tên Dương Bằng Phi này lại một lần nữa kéo cô lại.
Tô Dư bắt đầu nổi giận, sầm mặt hỏi hắn: “Cậu có ý gì?”
Gương mặt Dương Bằng Phi ửng đỏ vì kích động, nhưng hắn vẫn không chịu buông tay:
“Ở quê chúng ta, nhận quà cáp ngày lễ có ý nghĩa gì cậu không hiểu sao? Đó là năm món đồ tốt đấy! Tốn của nhà tôi không ít tiền và phiếu đâu. Nhà cậu nhận rồi, tức là đồng ý cho hai đứa mình qua lại tìm hiểu nhau. Nhà cậu nhận quà của nhà tôi, thế mà lại đi đồng ý hôn sự với nhà Trần Cường, bố mẹ tôi tức điên lên được. Sau này mới nghe nói là nhà Trần Cường ép buộc cậu, vậy thì tôi không trách cậu, nhưng bố mẹ tôi có còn muốn nhận cậu nữa hay không thì tôi không biết đâu nhé.”
Tô Dư đứng sững tại chỗ.
Chuyện quái quỷ gì thế này?
Hắn đang lảm nhảm cái gì mà nhận với không nhận?
Cô em gái Phương Tịnh bên cạnh đột nhiên lên tiếng nói với Dương Bằng Phi: “Nhưng quà cáp của anh đưa đến nhà bác cả em mà, bọn em có lấy đâu. Anh đừng có kéo chị em, anh buông tay ra.”
Tô Dư nghe vậy liền bật cười: “Còn có chuyện này nữa sao? Tôi hoàn toàn không biết đấy. Dương Bằng Phi, phiền cậu buông tay ra rồi hẵng nói chuyện, nếu không tôi la lên có kẻ lưu manh bây giờ.”
Lúc này Dương Bằng Phi mới không cam lòng buông tay, hắn còn không quên trừng mắt lườm Phương Tịnh một cái rồi mới nói với Tô Dư:
“Cái này... không phải tôi muốn đưa đến nhà bác cả cậu, là bà nội cậu bảo tôi đưa đến đó. Ý của tôi đương nhiên là tặng cho nhà cậu, nhưng hôm đó bố cậu không có nhà nên mới đưa cho bà nội và bác cả cậu. Dù sao đi nữa, tóm lại là nhà cậu đã nhận đồ của nhà tôi rồi, trong làng có người nhìn thấy đấy.”
Cuối cùng Tô Dư cũng lờ mờ hiểu ra chuyện gì đang xảy ra.
Cô bất lực lắc đầu: “Dương Bằng Phi, ai nhìn thấy cũng vô dụng thôi. Nhà tôi và nhà bác cả đã ra ở riêng từ lâu rồi, không có cái lý nhà bác ấy nhận thì coi như nhà tôi nhận, bà nội tôi lại càng không thể đại diện cho tôi. Hơn nữa, tôi với cậu ngoài quan hệ bạn học ra thì chẳng là cái thá gì cả. Nếu cậu cảm thấy tặng quà rồi mà không cam lòng, vậy cậu đi tìm người nhận quà của cậu mà đòi lại, chứ không phải đến tìm tôi!”
Tô Dư nói xong, kéo Phương Tịnh bỏ đi.
Dương Bằng Phi cuống cuồng, lại đuổi theo chặn trước mặt Tô Dư: “Phương Dư, cậu đợi đã, cậu có ý gì đây?”
Tô Dư đã sầm mặt lại từ lâu: “Có ý gì mà cậu còn không hiểu sao? Tôi với cậu chẳng có bất kỳ quan hệ nào cả, cậu chặn tôi lại để làm gì!”
Mặt Dương Bằng Phi đỏ bừng: “Cậu, cậu, cậu không thể như vậy được! Tôi không chê cậu từng bị Trần Cường bắt nạt, vẫn muốn tìm hiểu cậu, sao cậu lại không biết điều như thế hả?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

