Thím Trương nói: “Quảng Hạ là Quảng Hạ, Quảng Thu là Quảng Thu. Lúc ăn tết mấy đứa nhớ mang qua đó.”
“Được.” Chu Lâm cũng không phản đối.
Hai anh em Đâu Đâu và Đô Đô nhìn thấy bố thì lập tức đều nhào đến.
Chu Lâm cười vừa đến ôm hai đứa vừa nói: “Xem ra phải đợi chia thịt xong thì cháu trai cháu gái này của cháu mới chào đời.”
Lời nói này khiến cho thím Trương bật cười: “Còn không phải sao? Bà Lý cũng nói cũng đã đến lúc rồi, nhưng cuối cùng vẫn chưa ra.”
“Thím, thím cứ nhìn xem. Sau khi chia xong thịt, biết trong nhà có thịt ăn thì nhất định sẽ lập tức ra ngoài.”
Bạch Minh Châu cười và trừng mắt nhìn anh một cái: “Không đứng đắn chút nào.”
Nhưng mà thím Trương lại cười rất vui vẻ, còn hỏi Chu Lâm rằng đi qua đó có bị cậu út với mợ út của anh chỉnh đốn hay không?
“Thím thật sự là liệu sự như thần. Cháu đi sang đó suýt chút nữa bị hai người họ xách tai cháu lên để dạy dỗ. Nhưng vợ cháu kiếm được nhiều tiền như vậy, sao cháu phải nhất định làm khổ mình chứ? Đây không phải là tự làm khổ mình sao.” Chu Lâm nói.
Thím Trương cười, nhưng vẫn nói chuyện với Bạch Minh Châu: “Nhưng vẫn phải chú ý một chút.”
“Vâng.” Bạch Minh Châu biết là thím Trương ý tốt nên khẽ gật đầu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
Buff na9 quá
Truyện hay



