Thím Thẩm hàng xóm cười, trong lòng tự nói anh đúng thật là một tên thiếu đạo đức. Đánh người thì không vả mặt, vạch trần người ta thì không nói rõ điểm yếu. Nếu đi hỏi Triệu Mỹ Hương thì không phải là điển hình cho câu "xát muối vào miệng miệng vết thương" sao.
Tất cả mọi người đều đang xem náo nhiệt, còn bên phía nhà họ Triệu thì thật sự không còn mặt mũi. Loại chuyện này xảy ra với con rể của họ nên chẳng lẽ họ lại cảm thấy vẻ vang sao?
Thím Thẩm hàng xóm ngồi nói chuyện một lúc, rồi cũng lập tức đi về.
Bà ấy vừa rời đi, lúc này Chu Lâm mới lập tức đi lấy bát. Anh mở nắp hộp canh thịt dê cẩu kỷ mà anh mang đến đây, đổ ra, vẫn còn nóng hầm hập.
“Cậu út, mợ út, hai người tranh thủ uống lúc còn nóng đi.” Chu Lâm cười nói.
Mợ út nói: “Ngày mai đại đội của cháu sẽ được chia thịt rồi, sao cháu còn mua chỗ thịt dê này về?”
“Cái này còn không phải vì khó gặp được nên cháu mới lập tức mua sao?”
Mợ út thở dài: “Cách sống này của cháu, khó trách khiến người ta ghen tỵ.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.




Cậu mợ như cha mẹ luôn rùi, lúc nào cũng lo lắng cho n9