Chủ nhiệm Cung Tiêu Xã đi gọi điện, nhân viên bán hàng cũng mang đồ đến, tạm thời để trong văn phòng.
Một lát sau, một bà thím phúc hậu và một chàng trai khỏe mạnh đến văn phòng, nhìn thấy Từ Thanh Lan thì mặt mày liền rạng rỡ.
“Đồng chí nhỏ này, đây là những thứ cô cần, chúng tôi đã chuẩn bị xong, đây là con trai tôi, Kiến Quốc.”
Bà thím phúc hậu đưa cho Từ Thanh Lan một gói vải nhỏ đựng tiền và phiếu.
“Bây giờ đi, đồ tôi mua cứ để ở đây, lúc về tôi sẽ lấy.” Từ Thanh Lan cũng không thể cất đồ vào không gian ngay trước mặt người khác.
“Yên tâm đi em gái, lúc về tôi sẽ giúp cô mang đồ về nhà.” Kiến Quốc gãi đầu, có chút ngại ngùng.
Đến nhà máy hóa chất, trong đầu Từ Thanh Lan hiện lên cảnh tượng nổ tung khi cô làm việc.
Nhưng nghĩ lại, chỉ có lần cô đi làm mới nổ những lần khác không hề nổ.
Nói cách khác, vụ nổ không phải là điểm mấu chốt, chỉ cần cô không ở đó thì nhà máy hóa chất sẽ không nổ.
“Làm việc ở đây phải cẩn thận, không được có nguồn lửa, nếu anh hút thuốc hoặc thấy người hút thuốc thì nhất định phải ngăn cản.”
Từ Thanh Lan vẫn tốt bụng dặn dò vài câu, may mà nhân viên mới đều có nhân viên cũ hướng dẫn một thời gian.
Ba người đến văn phòng giám đốc, Từ Thanh Lan chỉ vào vết thương trên đầu rồi bịa ra một câu chuyện bi thương, thuận lợi chuyển công việc cho Kiến Quốc.
Bà thím và Kiến Quốc đều thở phào nhẹ nhõm.
Trở lại Cung Tiêu Xã, chủ nhiệm lại tặng thêm cho Từ Thanh Lan một ít kẹo sữa, đồ hộp các loại, số lượng không nhiều nhưng ở thời đại này cũng là đồ tốt hiếm có.
Kiến Quốc chủ động giúp gói đồ, bà thím thấy Từ Thanh Lan là một cô gái nên chủ động muốn giúp cô mang đồ về nhà.
Chỉ là bị Từ Thanh Lan từ chối.
Rời khỏi Cung Tiêu Xã, Từ Thanh Lan đi vào một con hẻm vắng người cất đồ vào không gian, ăn một bữa ở tiệm cơm quốc doanh rồi tay không về nhà.
Chỉ là cô vừa mở cửa, một chiếc cốc đã bay thẳng vào mặt.
“Từ Thanh Lan, con khốn này.”
Từ Thanh Lan giơ tay bắt lấy chiếc cốc đang bay tới, ném về phía Từ Kiều đang ngồi trên ghế sofa.
Lực của hai người chênh lệch, chiếc cốc đập vào mặt Từ Kiều làm cô ta phun ra một ngụm máu, một chiếc răng cũng theo đó mà rụng ra.
“Con khốn, mày gọi ai?”
Từ Thanh Lan không cho cô ta cơ hội nói thêm một lời nào mà túm lấy giẻ lau, lao đến nhét vào miệng Từ Kiều rồi đấm đá túi bụi.
Vì đánh vào những chỗ kín, nên cho dù có sưng lên cũng không ai nghĩ là bị đánh.
“Hu hu hu… Tiện nhân, mày là đồ đĩ thoã, mày đã hủy hoại cả đời tao, tao sẽ không tha cho mày đâu.”
Từ Kiều khóc nức nở, mất một chiếc răng, cô ta không còn vẻ yếu đuối bạch liên hoa nữa.
Phải nói rằng, cả nhà họ đều có tướng mạo trà xanh bạch liên hoa, kể cả Từ Thanh Hảo cũng có dáng vẻ của tiểu bạch kiểm.
Điều này có lẽ phải nói là gen của cha Từ rất mạnh.
“Hừ, chẳng qua là bắt mày xuống nông thôn, mày là một đứa con hoang, không bị đưa xuống nông trường đã là may mắn lắm rồi, mày còn phải biết ơn tao ấy chứ.”
Ánh mắt Từ Thanh Lan chứa đầy sự khinh miệt, cô lại đá cho Từ Kiều một cái để cô ta biết cha mẹ không dạy dỗ đàng hoàng, ra ngoài xã hội sẽ có người thay họ dạy dỗ.
Hơn nữa, Từ Kiều này cũng không phải thứ tốt lành gì, ở bên trong cánh tay, trên đùi, trên ngực của nguyên chủ, đều bị cô ta véo cho bầm tím.
“Mày nói bậy, mày mới là con hoang, mày mới là…”
Trong mắt Từ Kiều hiện lên sự hoảng loạn, không biết tại sao con điên Từ Thanh Lan này biết được chuyện đó, nó đã nói với ai chưa.
“Muốn người khác không biết thì trừ khi mình đừng làm, ông Từ đã bị bắt đi rồi, mẹ mày và mày, khà khà…”
Từ Thanh Lan không nói tiếp, nhưng nụ cười của cô lại khiến người ta cảm thấy rùng rợn.
Từ Kiều ôm mặt, dùng đôi mắt đầy oán độc nhìn bóng lưng Từ Thanh Lan, như muốn nuốt chửng cô.
“Con khốn, tao nhất định sẽ bắt mày phải trả giá.”
Còn Từ Thanh Lan về phòng, cô nằm trên giường gỗ nhắm mắt lại, ý thức của cô chìm vào không gian, gieo những hạt giống đã mua xuống đất đen.
Tuy mua không nhiều nhưng cũng đủ cho một mình cô ấm no.
Còn có trứng có thể ấp ra gà con, không lâu nữa cũng sẽ có trứng gà để ăn.
Dù có xuống nông thôn, cũng có thể ấm no.
Bây giờ chỉ lo việc làm.
Xuống nông thôn còn phải làm việc, cô không muốn làm việc.
Chống đối việc xuống nông thôn sẽ chết rồi lại quay về ngày Tết Thanh Minh đó.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)