Thật tình cờ cảnh tượng này bị chủ nhiệm Cung Tiêu Xã đi ngang qua nhìn thấy. Ông ta sợ đến mức chân tay bủn rủn, loạng choạng quỳ sụp xuống bên cạnh Từ Thanh Lan, vội vàng đỡ cô dậy.
“Đồng chí nhỏ, không đáng, thật sự không đáng đâu, có chuyện gì tôi sẽ làm chủ cho cô, đừng, đừng làm vậy!”
Giọng nói của chủ nhiệm Cung Tiêu Xã trở nên lắp bắp, chuyện này mà ầm ĩ lên thì ông ta xong đời, có khi công việc này cũng không giữ được.
Quỳ lạy thế này chẳng khác nào mang tác phong địa chủ. Lỡ bị quy chụp, nói không chừng bị đưa đi cải tạo lao động mất.
Nghĩ đến kẻ đầu sỏ gây chuyện, ông ta quay phắt lại, ánh mắt hung hăng nhìn về phía cô nhân viên bán hàng. Lúc này cô ta đã sợ đến tái mét.
Cãi vã thì cô ta không sợ nhưng chuyện quỳ lạy đã thành chuyện lớn, bây giờ cô ta thật sự bị xem là mang tác phong địa chủ.
“Tôi… tôi…”
Môi cô ta run bần bật. Công việc này là nhờ quen biết mới xin được, vốn dĩ bình thường cô ta luôn khinh thường mấy người nghèo. Nhưng nếu bị gán tội tác phong địa chủ trong Cung Tiêu Xã… coi như xong đời.
Không chỉ cô ta mà cả nhà cũng tiêu luôn.
Xung quanh bắt đầu xì xào bàn tán, người nói một câu, kẻ thêm một ý, ghép lại thành cả câu chuyện. Chủ nhiệm nghe mà gân xanh nổi đầy trán, lập tức quát lớn: “Xin lỗi! Lập tức xin lỗi ngay! Cung Tiêu Xã của chúng tôi không chứa nổi người như cô!”
Việc cấp bách nhất lúc này là phải tự cứu mình trước.
“Đồng chí nhỏ, cô yên tâm, cô mua gì tôi sẽ cho người đi lấy, còn có một số loại vải không cần phiếu, cô cứ xem rồi mua.”
Chủ nhiệm Cung Tiêu Xã chỉ muốn dập tắt chuyện này, dù có mất tiền cũng phải xử lý chuyện này cho êm xuôi.
Cô gái này sắp xuống nông thôn rồi, nhỡ đâu trước khi đi viết đơn tố cáo lên cấp trên thì ông ta không chỉ mất việc mà còn có thể bị tịch thu tài sản, bị đem ra đấu tố, rồi đưa đi cải tạo.
Từ Thanh Lan ôm đầu, không đứng dậy mà dựa vào kệ hàng, cô bắt đầu tính toán xem có thể mua được bao nhiêu thứ với giá rẻ.
Còn việc cướp thì không phải là do cô chưa nghĩ đến mà chủ yếu là người quá đông, bị nhìn thấy ra ngoài lại bị xe đâm chết.
“Tôi còn cần bông, lương thực, trứng có thể ấp ra gà con…”
Từ Thanh Lan yếu ớt nói xong rồi được mời vào văn phòng chủ nhiệm.
Chủ nhiệm Cung Tiêu Xã dặn dò một nhân viên bán hàng khác chuẩn bị những thứ Từ Thanh Lan cần rồi mang tất cả những thứ không cần phiếu đến cho cô chọn, đã vậy còn bán rẻ hơn một chút.
“Đồng chí nhỏ, chuyện này là do nhân viên bán hàng của chúng tôi không đúng, tôi đảm bảo, từ nay về sau Cung Tiêu Xã của chúng tôi sẽ không có người này nữa.”
“Ừm, tôi là một cô gái yếu đuối không thể tự lo liệu, chỉ muốn mua chút đồ mà còn phải quỳ lạy cầu xin, hu hu hu hu…”
Không cần giả vờ nhiều, Từ Thanh Lan cũng diễn đến mức đối phương suýt rơi nước mắt.
Mà chủ nhiệm Cung Tiêu Xã thì thật sự sắp khóc đến nơi, ông ta dùng quyền hạn lớn nhất của mình đưa ra mức giá thấp nhất, những thứ không cần phiếu thì không dùng phiếu, những thứ Từ Thanh Lan không có phiếu thì ông ta bắt cô nhân viên bán hàng kia tự bù vào.
“Đồng chí nhỏ, những thứ cô cần đều sẽ được mang đến ngay.” Chủ nhiệm Cung Tiêu Xã đưa cho Từ Thanh Lan một tách trà, đẩy đến trước mặt cô: “Cô uống trà đi cho đỡ khát, cô có yêu cầu gì cứ nói, tôi có thể làm được sẽ cố gắng.”
“Còn về chuyện cô nhân viên bán hàng kia, tôi đảm bảo từ hôm nay trở đi cô ta sẽ không còn xuất hiện ở Cung Tiêu Xã nữa.”
Từ Thanh Lan cũng không diễn nữa mà cầm tách trà lên, lắc lắc nước trà trong cốc rồi lại đặt xuống, ngón tay gõ nhịp trên mặt bàn.
“Ngoài những thứ đó, tôi còn cần bán gấp một suất làm việc ở nhà máy hóa chất, 1000 đồng, cộng thêm một phần phiếu toàn quốc.”
“Công việc?”
Chủ nhiệm Cung Tiêu Xã kìm nén niềm vui trong lòng, con trai ông ta vẫn chưa có việc làm, cả nhà họ đang lo lắng về việc xuống nông thôn.
Với công việc hiện tại của ông ta, nếu con cái trong nhà đều không xuống nông thôn thì cũng không hợp lý.
Có việc làm lại là chuyện khác.
“Thế này đi, đồng chí nhỏ, tôi có một đứa con trai bây giờ chưa có việc làm, cô bán cho tôi 1000 đồng, tôi sẽ đổi cho cô thêm một ít phiếu toàn quốc, cô xem khi nào tiện thì chúng ta làm thủ tục?”
Từ Thanh Lan gật đầu, bán công việc cho ai cũng được, chỉ là không thể cho nhà họ Từ.
Cả nhà đó… cực phẩm!
“Được, đồng chí nhỏ, cô đợi một chút, tôi gọi điện về nhà chuẩn bị tiền và phiếu.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
