Nhà cô cách nhà Vương Tiểu Hồng năm hộ dân, chỉ còn mấy bước chân nữa.
Nhìn thấy căn nhà nhỏ của mình, Đồ Tước thở phào một hơi nhẹ nhõm.
Nhà không lớn, là một căn nhà gạch đỏ khoảng 40 mét vuông, có kèm một cái sân nhỏ 5 mét vuông, sân được rào lại bằng hàng rào gỗ. Đồ Tước lấy chìa khóa, mở ổ khóa sắt trên cửa tôn, mở cửa rồi vội vã chui vào trong.
Tro trong lò sưởi vẫn còn ấm, mấy cục than bên trong vẫn chưa cháy hết. Cô lấy một nắm cỏ khô cho vào nhóm lại lửa, chờ lửa ổn định rồi mới cho thêm vài khúc củi vào.
Sau đó Đồ Tước lập tức cởi hết quần áo ướt, treo lên cạnh lò sưởi hong cho khô.
Cô lấy chiếc khăn lông cũ nát duy nhất trong nhà, cẩn thận lau khô tóc.
Tiếp đó, lấy bộ quần áo duy nhất còn lại ra thay, cảm nhận cơ thể bắt đầu ấm dần lên, Đồ Tước mới nhẹ nhõm thở ra một hơi.
Dù cô có luyện công pháp dưỡng xuân để cải thiện thể chất, nhưng mới luyện vài hôm, chỉ vừa tìm được cảm giác khí tức, thân thể hiện tại vẫn còn yếu hơn cả người bình thường.
Đồ Tước bới ra một bát bột từ cái chum đựng lương thực trong nhà.
Rồi múc một bát nước từ trong bình lọc.
Đây là loại lương thực cứu tế cư dân ngoại thành được phép mua mỗi tháng.
Một cân chỉ cần 10 điểm tích lũy, mỗi người có thể mua 5 cân.
Mỗi tháng một lần, đến trung tâm hành chính khu ngoại thành để mua.
Lúc Đồ Tước vừa đến đây, chủ nhân cũ của cơ thể này vừa hay đã mua xong phần lương thực cứu tế của tháng.
Cô không rõ người này chết như thế nào. Nhưng cơ thể này không còn sót lại chút linh hồn nào.
Đã đến rồi thì cứ an phận mà sống, Đồ Tước đã đến đây, thì nhất định phải sống cho tốt.
Dù gì đây cũng là lần thứ hai cô xuyên không, ai biết được liệu còn có lần thứ ba hay không.
Đồ Tước đặt một chiếc cốc tráng men lên lò sưởi, trong đó là hỗn hợp bột và nước. Gọi là bột, nhưng thật ra là vỏ trấu, lõi ngô và vỏ côn trùng dị thú có thể ăn được (loại có lượng phóng xạ thấp nhất), xay nhuyễn mà thành.
Mùi vị thì nhạt nhẽo vô vị, thô ráp tới mức rát cổ họng.
So với mấy con trùng khô từng ăn trong giới cổ, còn dở hơn nhiều.
Nhưng chỉ cần có thể no bụng, Đồ Tước tuyệt đối không chê.
Cô bưng bát cháo đặc lên húp một ngụm. Cũng không tệ, ấm ấm, dễ chịu.
Đợi tinh lực hồi phục một chút, Đồ Tước lập tức kết nối với giới cổ.
Quả trứng sâu trắng tinh kia đang lơ lửng trong không trung của giới cổ.
Không gian giới cổ rất nhỏ, dài rộng cao đều là năm mươi phân. Dưới là nền đá đen, trên bị mây trắng che phủ, không nhìn rõ. Bốn phía cũng bị sương mù bao quanh.
Đây là báu vật mà cụ tổ của cô tạo ra cho đời con cháu không có thiên phú mở “cổ khiếu”.
Nhưng loài cổ trùng trong đó dường như chỉ có thể luyện hóa đến cấp hai.
Kiếp trước, tên đầy đủ của Đồ Tước là Thái Bạch Đồ Tước.
Báu vật này rơi vào tay cô, cũng có thể nói là cô đã lội qua núi xác biển máu mà cướp được.
Giới cổ có cuộc đấu tranh của giới cổ.
Phàm nhân cũng có sự không cam tâm của phàm nhân.
Đồ Tước không cam chịu làm người bình thường, đã tự mình đoạt lấy báu vật này.
Nhưng vô ích, cô mãi mãi không thể mở được giới cổ.
Không ngờ, vấn đề không nằm ở con người, mà nằm ở loài cổ trùng.
Đúng là đáng tiếc, chuyện xưa thoáng chốc như gảy tay một cái, số phận đến bước này cũng chỉ biết thở dài.
Đồ Tước chỉ cảm khái một chút, sau đó không chờ thêm được nữa mà lập tức dồn toàn bộ tâm thần lên quả trứng cổ trùng kia. Giới cổ kết nối trực tiếp với tâm thần cô, khoảnh khắc trứng cổ trùng tiến vào giới cổ, cô đã lập tức hiểu được cách ấp nở và luyện hóa nó.
Đáp án rất đơn giản: Dùng máu của cô.
Máu của cổ sư chính là thứ dinh dưỡng tốt nhất cho cổ trùng.
Muốn đạt đến đại viên mãn tầng một thì khí huyết phải lưu chuyển như suối, xương cốt vững chắc, gân thịt mạnh mẽ.
Đồ Tước đã sống ở vùng đất hoang này nửa tháng, cơ thể chỉ vừa mới đạt đến mức bình thường.
Thế nhưng theo ý niệm phản hồi từ giới cổ, muốn ấp và luyện hóa quả trứng cổ trùng này, tối thiểu cần đến khoảng 150ml máu.
150ml máu đối với một người trưởng thành bình thường thì vẫn còn trong giới hạn chịu đựng, nhưng với Đồ Tước, chẳng khác gì lấy mạng ra đặt cược.
Đặc biệt là, cô hoàn toàn không biết con cổ trùng bên trong trứng này thuộc loại gì. Cô không có cổ khiếu, chỉ sau khi nở ra mới có thể biết cụ thể là giống nào.
Cược hay không cược, đây là một lựa chọn.
Đồ Tước uống từng ngụm bột loãng trong cốc tráng men, bụng đã gần như no. Cô đứng dậy, lục trong thùng ra một cái lon nhỏ, bên trong đựng đường đỏ.
Chỉ còn một lớp mỏng dưới đáy, cô pha một cốc nước đường đỏ nóng rồi uống một hơi cạn sạch.
Sau đó, cô lấy quả trứng cổ trùng ra.
Đồ Tước cầm con dao gọt trái cây, rạch một đường trên cổ tay, bắt đầu rút máu.
Máu chảy xối xả lên bề mặt quả trứng, tiếng tim đập bên trong như trống trận, đập thình thịch bên tai Đồ Tước. Cổ trùng bên trong tham lam hút lấy máu của cô, không bỏ sót một giọt nào.
Lượng máu mất đi khiến môi cô trắng bệch, tay chân lạnh ngắt, đầu óc choáng váng liên tục. Cô cố gắng gượng, tựa người vào góc tường.
Chờ đến khi ý niệm từ cổ trùng truyền đến cho thấy nó đã no nê thỏa mãn, Đồ Tước mới thu tay lại, vận công Trường Xuân, vết thương nhỏ nhanh chóng đóng vảy. Cô không rời mắt khỏi quả trứng, muốn xem con cổ trùng nào sẽ chui ra từ bên trong.
Vỏ trứng trắng như tuyết dần tan chảy như băng, từ bên trong, một con kiến bay đen nhánh vỗ cánh chui ra, âu yếm cọ cọ lên má Đồ Tước.
Con cổ trùng này cao khoảng hai mươi phân, dài ba mươi phân, có ba cặp mắt kép, ba cặp chân, trên lưng là đôi cánh trong suốt. So với bầy kiến bay mà hôm nay Đồ Tước gặp, nó nhỏ hơn nhiều.
Chỉ một ánh mắt, Đồ Tước đã nắm được toàn bộ thông tin về cổ trùng.
Đây chính là năng lực nghịch thiên của giới cổ.
[Kiến chúa sắt, không phân cấp, lấy sắt làm thức ăn, mỗi ngày có thể đẻ một trứng và ấp nở, thời gian đẻ và ấp mỗi giai đoạn một tiếng, tối đa có thể điều khiển mười con kiến sắt, có thể tiến hóa thành kiến chúa đồng.]
Đồ Tước ghi nhớ kỹ toàn bộ thông tin vừa nhận được. Con kiến chúa sắt mới nở tỏ ra rất thân thiết với cô, còn truyền đến ý niệm muốn sinh ra kiến con để bảo vệ chủ nhân.
Đồ Tước lấy một miếng sắt vụn từ góc nhà, kiến chúa sắt lập tức bay tới, nôn nóng cắn một miếng.
Với nó, sắt là món ăn ngon nhất thế gian.
Ngon quá (cắn cắn) ngon quá (cắn cắn) thiệt sự ngon quá (cắn cắn cắn)
“Được rồi, mày sẽ tên là Kiến Hậu.” Đồ Tước xoa lên lớp vỏ sáng bóng của nó: “Tối nay vất vả một chút, ấp ra một con kiến sắt bảo vệ chúng ta.”
Kiến chúa sắt cọ cọ râu vào người cô, tỏ ý đã hiểu.
Cổ là tinh hoa muôn vật, chúng gắn kết với tâm thần cổ sư. Dù Đồ Tước không nói ra, cổ trùng cũng hiểu được ý cô.
Cô đã kiệt sức từ lâu, giờ có kiến chúa sắt bảo vệ, tạm thời đã yên tâm.
Cuối cùng, cô cũng có thể ngủ một giấc thật ngon.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


-904652.png&w=256&q=75)