Mưa rả rích suốt cả đêm.
Đồ Tước ngủ một giấc ngon lành, vừa mở mắt đã thấy ánh lửa cam đỏ nhảy nhót, ấm đun nước trên lửa bốc hơi mù mịt.
Kiến Hậu rúc sát người Đồ Tước, hai chân trước đặt sát bên cô, trông chừng chủ nhân một cách cẩn mật.
Bên cạnh lò sưởi, một con kiến sắt đen tuyền đứng im trong bóng tối, lặng lẽ không một tiếng động.
Đồ Tước lập tức nhìn thấu thông tin của kiến sắt.
[Kiến sắt, cổ trùng không phân cấp, do Kiến Hậu điều khiển. Con này là kiến trinh sát, giỏi do thám tình hình hoặc tìm kiếm tài nguyên.]
Ngay lúc nhìn thấy khả năng của nó, mắt Đồ Tước sáng bừng.
Ván cược đổ máu đêm qua, quá đáng giá.
Nghĩ đến chuyện ngày mai sẽ lại có thêm một con kiến sắt mới, gương mặt Đồ Tước hưng phấn đến méo cả một giây.
Giống như Kiến Hậu, kiến sắt cũng ăn sắt làm thức ăn.
Chúng không sợ phóng xạ, sắt gì cũng nuốt được. Đồ Tước bảo nó tự ra góc tường tìm miếng sắt để gặm, kiến sắt còn không quên tha thêm một miếng mang về cho nữ hoàng của nó.
Trong phòng rất tối, căn nhà gạch nhỏ này để giữ ấm nên chỉ có một cửa thông gió hình vuông, dài rộng khoảng ba mươi phân. Ban ngày cũng phải thắp nến hoặc mở cửa thì mới nhìn rõ.
Về phần điện, đó là thứ xa xỉ phẩm chỉ giới quý tộc nội thành mới xài được.
Đồ Tước tiếc nến, nên mở cửa ra kiểm tra kỹ một vòng, chắc chắn không có ai trèo tường, cổng sân cũng vẫn khóa chặt, lúc này mới gọi kiến sắt ra.
Con kiến sắt dài khoảng sáu mươi phân, cao bốn mươi phân, như một con kiến khổng lồ. Nó không có cánh, chỉ có hai cặp mắt kép, chân dài hơn và to khỏe hơn Kiến Hậu rất nhiều, ánh lên vẻ kim loại như thép rèn.
Ngay cả Kiến Hậu còn nghe lời cô, thì đương nhiên một con kiến con càng không cần nói.
“Từ giờ mày sẽ tên là Thiết Nhất. Mày đem hết mấy miếng sắt trong sân chuyển về góc tường đi, sau này đó sẽ là chỗ dự trữ đồ ăn cho mày với Kiến Hậu.”
Thiết Nhất khẽ động râu như đang đáp lời cô.
Mưa chẳng ảnh hưởng gì đến nó, nó bắt đầu cần mẫn chuyển từng miếng sắt trong sân.
Đồ Tước mở cửa phòng, nhưng cổng sân vẫn đóng chặt.
Kiến Hậu thì rúc bên cạnh cô, dùng chân sắc nhọn giúp cô chẻ từng nan tre. Hôm qua Đồ Tước bỏ quên cái gùi, hôm nay cô định đan một cái mới.
Tay nghề đan lát này là cô học được từ giới cổ. Không chỉ biết đan tre, cô còn biết đan dây mây, thậm chí đan cả dép rơm.
Để đan gùi tre thì phải nung qua khung trước, Đồ Tước tính đợi trời tạnh sẽ ra ngoài kiếm thêm củi về, trong nhà sắp hết củi rồi.
Giọng ngoài cửa có vẻ gấp gáp, như thể đang lo lắng lắm.
Đồ Tước cười lạnh một tiếng. Lo lắng cái gì chứ. Ông già Lưu kia mong cô chết còn không kịp, để chiếm lấy căn nhà gạch nhỏ vững chãi này.
Ai mà không biết cha mẹ Đồ Tước đã mất trong một chuyến đi thu thập ngoài thành.
Từ đó trở đi, không biết bao nhiêu người nhăm nhe căn nhà gạch nhỏ này.
Còn cô? Một đứa con gái nhỏ, chẳng phải là dễ bắt nạt nhất sao?
Cô không mở cửa. Cánh cổng kia dù là cửa gỗ nhưng được làm từ gỗ tần bì biến dị, độ cứng ngang thép. Cửa phòng còn dữ hơn nữa, là thép hợp kim mới phối với gỗ tần bì, đến cả đạn bắn cũng trụ được.
Tất cả đều nhờ vào cha của thân xác này, ông là một dị năng giả.
Đúng vậy, thế giới sau tận thế này có tồn tại dị năng giả.
Đám quý tộc trong nội thành phần lớn đều xuất thân từ gia tộc dị năng giả.
Cả đội vệ binh thành, trong đó cũng không thiếu người có dị năng.
Đồ Tước đoán đây là hậu quả của vụ nổ hạt nhân khiến chuỗi gen con người biến dị tạo thành năng lực đặc biệt.
Giọng nói ngoài cửa vẫn tiếp tục, càng lúc càng sốt ruột.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


-904652.png&w=256&q=75)