Cô chọn cách đầu tiên là chạy thẳng ra ngoài. Đồ Tước chỉ mong có thể tìm được một chỗ nấp, tạm thời bảo vệ được mạng mình là được.
Loài dị thú này được gọi là kiến bay, là một trong những loại yếu hơn trong số dị thú. Chỉ cần trốn kỹ, đừng để phát hiện, thì vẫn còn khả năng sống sót.
Chạy! Cắm đầu mà chạy! Lồng ngực gầy gò như cái ống bễ rách nát phập phồng kịch liệt, Đồ Tước cảm thấy cổ họng trào lên mùi tanh ngọt, mắt tối sầm từng cơn.
Thân thể này thật sự quá yếu, suy dinh dưỡng nghiêm trọng khiến chân cô mềm nhũn, loạng choạng một cái rồi ngã nhào xuống vùng đất trũng hơn phía dưới, lăn luôn vào đống hoang tàn.
Đó là một bãi đổ nát.
Xác xe hơi hoen gỉ cùng những mảnh bê tông cốt thép rệu rã, nằm chồng chất trên mảnh đất hoang đó. Đồ Tước bị kẹt trong một góc tam giác nhỏ xíu.
Chỗ này khá kín đáo.
Cô cầu mong đám kiến bay không trông thấy mình.
Trước mắt cô lại tối sầm, môi khô nứt, nhưng sắc mặt lại rất bình tĩnh, thậm chí khoé môi còn mang theo nét cười mờ nhạt.
Cô cố gắng làm chậm nhịp thở, giữ cho tim đập và hô hấp thật đều. Bên tai là tiếng gào thét, khóc lóc thê lương của con người, xen lẫn với âm thanh nhai nuốt lạo xạo, là tiếng lũ dị thú đang gặm ăn xác người.
Đồ Tước khẽ nhắm mắt lại.
Cô không thể cứu được những người đó, thậm chí ngay cả bản thân cũng chưa chắc giữ được mạng.
Đồ Tước siết chặt con dao thái rau trong lòng.
Cô co chân nằm nghiêng trong góc khuất đó. Từ khe hở phía trên còn có thể lờ mờ nhìn thấy một mảng trời u ám.
Bỗng nhiên…
“Bốp!”
Đồng tử Đồ Tước co rút dữ dội, hơi thở rối loạn trong chớp mắt.
Một con côn trùng cao khoảng một mét, dài sáu mươi phân, toàn thân đen nhánh, có bộ hàm dữ tợn, đang bò lên khung xe ngay phía trên đầu cô.
Từ vị trí khuất trong góc, Đồ Tước vừa khéo có thể nhìn thấy ba cặp mắt kép óng ánh trên đầu nó. Cô không chắc nó có nhìn thấy mình hay không.
Hơi thở của cô càng lúc càng nhẹ và đều, cơ thể bất động, chẳng khác gì một xác chết.
Con côn trùng kia không để ý đến “con chim sẻ” đang ẩn trong bóng tối này. Nó hơi sốt ruột lắc mạnh đuôi vài cái, sau đó lập tức bắt đầu đẻ trứng từ khoang bụng.
Những quả trứng trắng ngần, phủ lớp chất nhầy trong suốt, được đẻ thẳng lên đỉnh khung xe bỏ hoang. Mỗi quả dài chừng năm mươi phân, hai đầu nhọn, ở giữa phình to, trông giống hệt như hạt gạo phóng to cả nghìn lần.
Chất dịch dính đặc rơi lộp bộp lên má Đồ Tước, cô vẫn giữ nguyên, không nhúc nhích, như thể chẳng nghe thấy gì.
[Trứng cổ trùng, có thể luyện hóa.]
Một giọng nói thần bí bỗng vang lên trong đầu Đồ Tước. Tay trái cô khẽ động, vẽ một đường cung bằng dao thái ngay trước ngực.
Chính động tác nhẹ đó đã bị dị thú bên trên phát hiện. Con kiến bay khẽ rung cánh, đáp xuống một bên, cúi đầu, tìm kiếm hơi thở của những con chuột nhỏ đang lẩn trốn đâu đó.
Tầm nhìn của Đồ Tước lúc này bị trứng côn trùng che kín, cô không dám động đậy dù chỉ là một chút. Hơi thở càng kéo dài, mảnh như tơ, bản thân cô như một tảng đá biết chớp mắt.
Lại gần hơn… càng lúc càng gần…
Một chiếc chân côn trùng đã chạm vào vành tai của Đồ Tước.
Cô cố gắng kìm lại nhịp tim, bàn tay cầm dao nổi đầy gân xanh.
Trán túa đầy mồ hôi lạnh.
Mình vừa mới sống lại, lại sắp chết nữa rồi sao?
Cô siết chặt con dao, trong mắt tràn ngập ý chí tuyệt đối.
Cho dù có chết cũng phải kéo con quái vật này chết theo!
“Rầm rầm rầm!”
Trên trời đột nhiên sấm vang chớp giật, dường như con kiến bay bị tiếng sét dọa sợ, lập tức thu chân lại, tiếp đó là một chuỗi âm thanh rung động tần số thấp, có vẻ như nó đã vỗ cánh bay đi.
Đồ Tước vẫn không dám nhúc nhích.
Mãi đến hơn mười phút sau, mưa xuyên qua đống trứng làm cô ướt sũng như chuột lột, cô mới cứng đờ bò ra khỏi góc.
Trên khung xe, những quả trứng bị nước mưa rửa sạch, càng lúc càng trắng tinh, ánh lên thứ ánh sáng nhè nhẹ. Một trong số đó ở trong mắt Đồ Tước lại là toàn thân ánh kim rực rỡ, phát ra luồng sáng khác biệt rõ rệt.
[Trứng cổ trùng, có thể luyện hóa.]
Đồ Tước đưa tay ra, khẽ chạm vào quả trứng màu vàng nhạt đó. Trong chớp mắt, quả trứng biến mất.
[Trứng cổ trùng, đã thu thập, có thể luyện hóa.]
Đồ Tước có thể cảm nhận được, quả trứng sâu kia đã được đưa vào "Giới Cổ" trong nội phủ của cô.
Núi cùng đường tận, ngờ đâu lại thấy ánh sáng cuối đường hầm.
Tốt lắm.
Khóe môi Đồ Tước khẽ cong lên, nhưng ngay sau đó, từng giọt mưa lạnh buốt táp thẳng vào mặt khiến cô rùng mình một cái.
Cô lập tức quay về phía cổng thành. Trời quá lạnh rồi, cô phải nhanh chóng trở về, cơ thể đã bắt đầu hạ nhiệt. Trong vùng đất hoang, nếu bị bệnh, đó là chuyện cực kỳ phiền phức.
Đồ Tước hướng về phía cổng, không thấy Vương Tiểu Hồng đâu, cũng không biết cô ấy còn sống không.
[Đinh! Cư dân ngoại thành, đã trừ 2 điểm tích lũy. Cho phép vào thành.]
Đồ Tước đưa thiết bị cá nhân quét qua máy quẹt, bị trừ 2 điểm tích lũy, thanh chắn tự động mở ra, cô lập tức cắm đầu chạy như bay về nhà.
Khi đi ngang qua nhà họ Vương, cô thấy Vương Tiểu Hồng đang ngồi trước cửa nhà, liều mạng vẫy tay với cô.
Đồ Tước cũng vẫy tay lại một cái rồi tiếp tục chạy về phía nhà mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


-904652.png&w=256&q=75)