Cô vươn tay định chạm vào Mâu Tây Nhĩ, nhưng chưa kịp đụng đã bị cái đuôi như roi sắt của hắn bốp một tiếng quật mạnh hất ra.
“Tránh xa tôi ra!”
Mâu Tây Nhĩ chống người lùi về sát tường, động tác quá mạnh khiến vết thương ở đuôi lại nứt toạc.
Hắn đau đến mức sắc mặt trắng bệch, nhưng vẫn không dám lơi lỏng cảnh giác, luôn dõi theo từng động tác của cô.
Hắn chưa hề quên, khi giống cái độc ác này chặt đuôi hắn, ánh mắt đỏ rực đầy phấn khích của cô vì tay dính máu.
Ôn Thư giả vờ uất ức, chớp mắt tỏ vẻ tủi thân, rồi bĩu môi: “Anh, anh tưởng tôi muốn đụng vào anh chắc!”
Cô không lòng vòng, giơ tay lên, thẳng thừng vận dụng dị năng, thả ra một luồng sáng trắng bao phủ lấy con xà thú đầy thương tích.
Mâu Tây Nhĩ theo bản năng định tránh đi, nhưng luồng sáng vừa phủ xuống, vết thương đau nhức liền như được ánh nắng chiếu rọi, vừa ấm áp vừa dễ chịu.
Ngay cả tâm trạng bạo loạn của hắn cũng như được một bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve, dần dần bình ổn lại.
Cảm giác dễ chịu khiến hắn suýt bật ra một tiếng rên, nhưng chỉ vài giây sau, sự ấm áp đột ngột biến mất, cơn đau buốt nơi cụt đuôi lại cuộn lên dữ dội.
Ôn Thư: Cái quái gì thế?
Ngẩng đầu nhìn lên, ánh mắt hai người chạm nhau.
Mâu Tây Nhĩ dựa sát vào vách đá, mím chặt môi không biểu cảm, trong mắt thoáng hiện nét nghi hoặc.
Những vết thương nhỏ trên người hắn đã lành hẳn, chỉ còn phần đuôi bị cụt là chưa hồi phục.
Ôn Thư lại lần nữa vận động dị năng, nhưng lòng bàn tay cô giống như đèn pin hết pin, chớp chớp hai cái rồi tắt ngúm.
“..."
Kỳ lạ, rõ ràng cô không hề cảm thấy năng lượng bị cạn kiệt.
Là dị năng giả đỉnh cấp, cô từng cứu vô số người, chưa bao giờ gặp tình huống này.
Ôn Thư lúng túng thu tay về, trong lòng có chút sốt ruột. Không chữa khỏi cho hắn, lỡ có ai tìm tới thì làm sao đây?
Cô ra sức xoa hai ngón tay, cố gắng tỏ ra bình tĩnh hỏi: “Chắc đỡ nhiều rồi nhỉ? Anh thử biến lại hình người xem sao?”
Nghe thấy yêu cầu của cô, Mâu Tây Nhĩ cúi đầu im lặng, trong mắt lạnh lẽo thấp thoáng vẻ mỉa mai.
Thấy hắn không có ý phối hợp, Ôn Thư lập tức suy tính đối sách trong đầu.
Đúng lúc đó, ngoài cửa hang vang lên tiếng bước chân.
“Ôn Thư, giống cái!”
Giọng nam trầm vang lên ở cửa hang: “Ôn Thư, giống cái! Bộ lạc xà thú báo Mâu Tây Nhĩ mất tích, cô có thấy hắn không?”
Người đến thở hổn hển, vén rèm cỏ ở cửa hang rồi bước thẳng vào.
Ôn Thư tim như muốn nhảy ra khỏi họng, lập tức nâng cao giọng, mất kiên nhẫn quát: “Ai đó, đừng có vào! Tôi chưa mặc đồ!”
Nguyên chủ vốn xưa nay ngang ngược quen thói trong bộ lạc, rất có uy danh.
Giống đực kia vừa nghe cô quát liền hoảng hốt dừng bước, cuống quýt lùi ra sau vài bước, líu lưỡi giải thích: “Xin lỗi! Tôi chỉ là quá lo lắng! Tôi không thấy gì hết! Là thủ lĩnh sai tôi đến hỏi!”
Ôn Thư âm thầm thả lỏng bàn tay đang siết chặt: “Yên tâm, tôi không nói ra đâu!”
Cô hừ lạnh một tiếng, định đuổi người cho xong chuyện. Ai ngờ khóe mắt lại thấy môi Mâu Tây Nhĩ mím chặt khẽ động đậy.
Thấy hắn định mở miệng, Ôn Thư không kịp nghĩ nhiều, lập tức nhào lên bịt miệng hắn: “Về phần Mâu Tây Nhĩ thì...”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



